Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 41: Hàng xóm và bạn bè

Chương 41: Hàng xóm và bạn bè
"Mồ hôi kinh thế."
"Đúng vậy đấy. Ít ra tôi cũng muốn lau mồ hôi rồi mới đón khách chứ."
"Để ý làm gì."
"Có chứ, để ý lắm luôn. Mà có chuyện gì thế?"
Người hàng xóm hơi xa một chút, Ashiya Ryosuke.
Một ông chú 47 tuổi độc thân, đang làm quản lý ở công ty nào đó. Đã thế, còn là bạn nối khố từ khi tôi mới lọt lòng, giờ một năm vẫn gặp nhau 4-5 lần. Mà lần nào gặp cũng là đi nhậu.
"Mẹ tôi nhờ mang đồ sang, thấy bảo bà về rồi. Bà ấy bảo sang ngó cái mặt một tí."
"Cho tôi gửi lời chào bác nhé."
"Ờ. Thế tôi về đây."
Tên này định sang nhìn cái mặt rồi về thật. Mà, vì biết tính hắn như thế nên tôi cũng chẳng thấy sao.
Hắn về rồi nên tôi lại tiếp tục nhổ cỏ. Nhổ mãi nhổ mãi không hết. Tôi vừa làm vừa ngán ngẩm cái khu vườn rộng vô lý kiểu nhà quê này. Ước gì mình dùng được ma pháp nhỉ. Không biết có hỏa ma pháp để đốt sạch đống này không.
Nếu sau này dùng được ma pháp, tôi muốn hỏa ma pháp để đốt cỏ dại và thổ ma pháp để cày ruộng. Thêm cả thủy ma pháp để tưới cây nữa thì tốt.
Vừa mơ mộng hão huyền vừa làm tiếp, nhưng cái lưng đã chạm giới hạn trước. Nó mỏi nhừ rồi. Đau đến mức không thể đứng thẳng người lên được... Tôi vừa đi lom khom cho đỡ đau vừa vào nhà nghỉ một lát.
"Ôi đau đau... mà trong nhà nóng quá. Muốn bật điều hòa mà chưa đăng ký điện lại... Ơ, cũng chưa vệ sinh điều hòa nữa."
Hết chịu nổi nên tôi vội chạy ra xe bật điều hòa. Phải dọn dẹp đã đành, nhưng cũng phải làm các hợp đồng dịch vụ nữa. Điện, gas, nước rồi mạng internet. Điện thoại cố định thì thôi khỏi cũng được. Cứ mỗi cuối tuần tháng 7 tôi lại về chuẩn bị, nên dù hơi sớm nhưng cứ đăng ký luôn đi vậy.
Nghỉ ngơi trong xe cho hồi sức rồi tôi lại vào nhà. Dùng máy hút bụi sạc điện hút sơ qua một lượt rồi thôi. Những việc còn lại chắc phải đợi có điện nước mới làm được. Việc duy nhất có thể làm bây giờ là nhổ cỏ thôi à... Mệt quá nhưng phải cố thôi.
Bữa trưa tôi ăn tạm cơm hộp đã trữ sẵn, tráng miệng bằng một phần kem làm từ Thạch Slime đông lạnh rồi đi đến cửa hàng đồ gia dụng.
Sức người không nổi rồi, phải nhờ đến thuốc diệt cỏ thôi. Trừ bồn hoa và mảnh ruộng ra, chỗ còn lại tôi sẽ cho héo sạch bằng thuốc diệt cỏ. Biết thế làm vậy ngay từ đầu cho rồi.
Tôi mua một lượng lớn thuốc diệt cỏ, tiện tay mua thêm sỏi để bổ sung quanh nhà và mấy cái đèn sân vườn nhìn hay hay nữa. Dù sao thì tôi cũng muốn sửa sang theo ý thích của mình.
Vừa tưới đẫm thuốc diệt cỏ dạng lỏng, tôi vừa lập kế hoạch kiểu "chỗ này làm bồn hoa", "ruộng thì từ đây đến kia"... thấy vui cực kỳ. Tưởng tượng thì đâu có mất tiền. Cứ thế tôi mộng mơ muốn đặt cái này, muốn có cái kia.
Trời sắp tối nên trước khi về tôi quyết định dùng thuốc diệt côn trùng dạng xịt khói. Sau khi đóng hết cửa sổ, tôi mở hết cửa phòng và tủ quần áo để khói lan tỏa khắp nhà rồi đốt "Bal-kun" (thuốc diệt côn trùng).
Tầng hai dùng 5 cái, tầng một dùng 7 cái nên chắc cả nhà sẽ mù mịt khói luôn. Có lẽ hơi quá tay nhưng miễn là loại bỏ được nguy cơ có sâu bọ thì sao cũng được. Để chắc ăn, lát nữa tôi phải sang giải thích với hàng xóm một tiếng.
Dọn dẹp xong, tôi lái xe sang nhà Ashiya. Vừa định giải thích về khói với bác gái rồi về thì bị bác ấy "túm" lại vì bác vốn rất hiếu khách và thích trò chuyện.
"Shiori-chan, lâu lắm mới gặp cháu nha. Từ hồi bố mẹ mất cháu chẳng mấy khi về nên bác thấy trống trải quá."
"Cháu xin lỗi ạ, thi thoảng cháu mới về dọn dẹp thôi... Dù cháu vẫn thỉnh thoảng đi nhậu với Ryosuke."
"Vậy à. À, cái vườn nhà cháu rậm quá nhỉ. Vì bác không tiện tự ý vào nên cứ để thế, xin lỗi cháu nhé."
"Dạ không sao đâu ạ, cháu vừa phun thuốc diệt cỏ rồi. Mai cháu lại định làm tiếp đây."
"Ôi, mai cháu vẫn ở đây à?"
"Vâng. Tháng 7 này cuối tuần nào cháu cũng định về dọn dẹp ạ."
"Chà chà, nhà bừa bộn lắm sao?"
"Vườn thì kinh khủng thật nhưng trong nhà vẫn khá sạch ạ. Chỉ là cháu muốn thanh lý bớt mấy đồ không dùng đến thôi."
"Cháu định bán nhà à?"
"Dạ không, cháu sẽ về đây ở ạ."
"Thật sao! Cháu định chuyển về hẳn à?"
"Vâng ạ. Theo dự định thì cuối tháng 7 cháu nghỉ việc, nên từ tháng 8 cháu sẽ về quê sống."
"Mừng quá đi mất. Lại sang chơi với bác thường xuyên nhé."
"Dạ, cháu cũng mong bác giúp đỡ ạ."
Đang nói chuyện thì Ryosuke từ tầng hai đi xuống. Hắn vẫn chưa đi làm à? Tên này rảnh rỗi thế?
"Ryosuke, Shiori-chan bảo sẽ về đây ở đấy."
"Hử. Thế còn công việc?"
"Định cuối tháng 7 nghỉ rồi."
"Ổn không đấy? Bà vốn thích làm việc mà?"
"Việc công ty thì tôi thích, nhưng còn phải làm cả công việc của Mạo hiểm giả (Explorer) nữa nên mệt quá. Không hẳn là không làm song song được nhưng mà..."
"Cái gì! Bà là Mạo hiểm giả á!?"
"Tôi chưa nói à?"
"Chưa nghe bao giờ. Mà tôi cũng đang làm Mạo hiểm giả đây này."
"Hả! Tôi cũng chưa nghe bao giờ luôn."
"Tưởng bà không quan tâm nên tôi không kể."
"Thật luôn..."
Ngay cạnh nhà có một Mạo hiểm giả trung niên này. Biết thế tôi đã hỏi sớm hơn rồi. Nếu biết thì đã được chỉ bảo bao nhiêu thứ.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất