Chương 42: Ông chú bảo bọc quá mức
Nghe bảo có nhiều chuyện muốn nói nên chúng tôi thay đổi địa điểm. Riêng tôi thì chỉ bày tỏ nguyện vọng duy nhất là muốn về nhà để đi tắm sớm. Cả ngày dọn dẹp với nhổ cỏ nên mồ hôi nhễ nhại, người ngợm dính dớp hết cả.
Tôi bảo mình đã đến giới hạn rồi, muốn về, nhưng không được chấp nhận. Hình như ưu tiên hàng đầu là chuyện thảo luận.
Bác gái bảo nếu mai tôi cũng đến thì cứ ở lại nhà bác đêm nay, thế là quyết định nghỉ lại nhà Ashiya. Từ nhỏ tôi đã ngủ lại đây nhiều lần, vây nên quần áo thay cũng có sẵn trong Kho đồ (Inventory) rồi.
Thú thực là nghĩ đến việc cứ để người dính dớp thế mà đi về cũng phiền, nên nói là được cứu một bàn thua trông thấy cũng đúng.
Vợ chồng em gái của Ryosuke đang sống chung tại đây, nhưng tôi cũng thân thiết với họ từ nhỏ nên không vấn đề gì. Tôi mượn phòng tắm để gột rửa sạch sẽ rồi mới hướng về phòng của Ryosuke.
"Vẫn còn giữ phòng cơ à. Tôi cứ tưởng nó thành phòng trẻ con cho con của vợ chồng em gái ông rồi chứ."
"Tại đứa út còn nhỏ mà. Nhưng chắc cũng sắp đến lúc cho nó ra ở riêng một phòng rồi nhỉ?"
"Tụi nhỏ mấy tuổi rồi ta?"
"Từ lớn đến bé là 15, 12 và 10 tuổi. Hai đứa lớn đã có phòng riêng rồi, nên nếu đứa út dùng thì sẽ là phòng này."
"Dọn dẹp nhanh đi nhé."
"Mẹ tôi cũng bảo thế. Thế còn bà thì sao?"
"Sao là sao?"
"Chuyện chuyển nhà ấy. Đến mức bỏ cả công việc yêu thích cơ à?"
"À~ cái đó hả."
Tôi báo cáo tình hình hiện tại cho ông ấy, không quên nhấn mạnh rằng mình chọn con đường nhàn hạ hơn. Mà thực tế đúng là vậy.
"Ra là thế. Đúng là thứ Bảy, Chủ Nhật thì đông người thật. Tôi chưa đi vào ngày thường bao giờ nên không rõ chi tiết lắm."
"Nếu định làm cả hai việc cùng lúc thì tuyệt đối đừng vào hầm ngục (dungeon) vào ngày thường nhé. Không dứt ra được đâu."
"Nói quá vậy sao."
"Đến mức đó đấy. Có những chuyện không biết thì tốt hơn."
"Thế thì hay là tôi cũng nghỉ việc rồi bày đặt chơi trò 'sống chậm' (slow life) nhỉ. Cũng già rồi, muốn thong thả chút. Làm quản lý cấp trung phiền phức bỏ xừ."
"Tùy ông thôi. Tôi thì còn một tháng nữa là được tự do rồi."
"Ồ, vậy tôi cũng sẽ làm theo ý mình. Vẫn còn kịp mà."
"Kịp cái gì?"
"Nhiều thứ. Đời còn dài mà."
Có vẻ ông ấy định làm gì đó. Thôi thì, nếu suôn sẻ thì tốt. Mà tôi cũng chẳng biết nữa.
Sau đó chúng tôi nói đủ thứ chuyện liên quan đến người khám phá (Explorer). Tôi mới cấp 7 mà tên này đã cấp 29 rồi, dù chỉ đi vào cuối tuần. Đúng là từ xưa đã là dân "não cơ bắp" mà — đang mải nghĩ bụng thế thì bị ông ấy chặt tay vào đầu một cái.
"Cấp của tôi cao là vì nghề nghiệp có lợi cho chiến đấu. Kỹ năng cũng toàn hệ chiến đấu, chỉ số tăng trưởng cũng tốt. Dễ tiến xuống tầng dưới nên cấp cũng theo đó mà tăng thôi."
"Hả~ gian lận thế. Nghề của tôi chẳng có cái nào như vậy cả. Chỉ số cũng chỉ tăng +1 hay +2 thôi."
"Thế mà đòi nghỉ việc để làm người khám phá chuyên nghiệp à? Nguy hiểm lắm, tuyệt đối nên bỏ ý định đó đi."
"Tôi chỉ định đối đầu với Slime thôi mà. Gần đây tôi đã hạ được cả Horn Rabbit (Thỏ sừng) rồi đấy."
Dù vậy, ông ấy trông vẫn không có vẻ gì là bị thuyết phục. Không sao, tôi biết mình yếu ớt nên sẽ không làm gì quá sức đâu. Tôi coi đây không phải việc gì đáng để đánh đổi mạng sống mà. Dù tôi có thuyết phục thế nào rằng mình sẽ không làm chuyện nguy hiểm, ông ấy vẫn hoàn toàn không nghe...
"Vậy thì từ nay tôi sẽ đi cùng bà."
"Hả!? Không, không được đâu. Tôi cực kỳ ghét đấy."
"Tại sao chứ! Nguy hiểm lắm. Chúng ta là người trung niên rồi đấy."
"Biết rồi mà. Tôi chỉ đi những chỗ an toàn thôi."
"Trong hầm ngục làm gì có chỗ nào là an toàn."
Ôi thôi, xuất hiện rồi, "chế độ ông anh". Cứ mỗi khi lo lắng hay thấy tôi làm chuyện gì nguy hiểm là ông ấy lại bật chế độ này lên, nói gì cũng không lọt tai. Phiền phức kinh khủng.
Đã là người trung niên rồi thì bỏ cái kiểu đó đi cho nhờ. Đến mức này thì chỉ còn cách mặc kệ thôi sao? Sự bảo bọc của một ông chú thật là ngột ngạt mà.
Tạm thời cứ lảng chuyện đi rồi cho ông ấy uống rượu vậy. Ryosuke uống khá khá, nhưng cứ uống quá chén là lăn ra ngủ khò ngay, nên những lúc phiền phức thế này thì cứ chuốc cho say là thượng sách.
Lúc lên phòng, bác gái có đưa cho một bộ đồ nhắm, nên tôi uống bia, còn Ryosuke uống Highball (rượu pha) để cạn ly. Tất nhiên, tôi đã pha Highball thật đậm cho ông ấy.
Nhưng vì chơi với nhau quá lâu nên ông ấy thấu cáng hết mấy trò đó. Vừa bác bỏ chuyện tôi đi hầm ngục, ông ấy vừa tự pha thêm nước có gas vào để uống.
"Lần gặp trước bà đã bảo mình thiếu vận động rồi còn gì. Làm quá sức là nguy hiểm, hầm ngục không phải nơi cho kẻ không có thể lực đâu."
... Quá đúng!! Không cãi lại được một câu nào luôn.
Tính sao giờ nhỉ. Từ hồi nhỏ đã vậy rồi, tôi cực kỳ stress khi bị ai đó làm xáo trộn nhịp độ của mình. Chắc ai cũng thế thôi, nhưng riêng tôi thì đặc biệt ghét chuyện đó.
Nếu cảm thấy bực mình thì thà ở một mình còn hơn. Tôi chẳng hiểu sao một số người lại cứ thích tụ tập thành bầy đàn như thế.
Tôi tự thấy mình cũng có hiểu biết về phép tắc thông thường, nên có thể hòa hợp với người khác hay biết đọc bầu không khí... chắc vậy. Không, chắc chắn là làm được mà.
Thế nhưng, khó khăn lắm mới đến lúc tôi nghĩ mình có thể thong thả tận hưởng một mình, vậy mà bị làm phiền thì xin phép từ chối nhé. Cứ ngỡ là có thể hành động theo nhịp độ của riêng mình rồi vậy mà...
Nên từ chối thế nào đây ta. Nếu bảo vì thấy ngột ngạt nên ghét thì chắc ông ấy tổn thương mất. Bảo vì phiền phức thì cũng thế thôi... Khó nghĩ thật đấy.