Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 43: Lập tổ đội?

Chương 43: Lập tổ đội?
Nếu viết ra thì thành tiết lộ nội dung mất nên tốt nhất là không nên viết, nhưng vì nhiều người lo lắng quá nên tôi muốn giải thích chút...
Tạm thời là không sao cả.
Bác gái vẫn là bác gái, bác trai vẫn là bác trai thôi.
"Tôi tin tưởng Ryosuke và lúc có chuyện gì thì tôi cũng muốn dựa dẫm vào ông thật, nhưng tôi không thể hành động theo nhịp độ của ông được, nên chúng ta cứ hoạt động riêng rẽ đi."
"Tôi sẽ điều chỉnh theo nhịp độ của bà nên không sao đâu."
"Thế thì ngại lắm. Cấp độ chênh lệch như thế, quái vật thường hạ gục cũng hoàn toàn khác nhau còn gì? Ông sẽ không kiếm chác được gì đâu."
"Vấn đề gì đâu. Tiền tiết kiệm từ trước đến giờ tôi vẫn còn, cũng chẳng túng thiếu gì."
"Chuyện đó làm sao biết được. Ông theo nghề chiến đấu nên tốn tiền vào vũ khí lắm chứ, rồi tiền sinh hoạt và đủ thứ cần thiết nữa. Tôi hoạt động vào ngày thường nên không đi cùng được đâu."
"Không sao. Tôi cũng sẽ làm vào ngày thường."
"Còn công việc thì sao!?"
"Thì nghỉ là được. Tôi cũng đang định thong thả một chút, nghỉ việc cũng không lo chuyện tiền nong. Tiền dưỡng già cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi."
"Kìa, xa rời đồng nghiệp thân thiết thì buồn lắm chứ. Ông cần người đi nhậu cùng mà. Lệch lịch trình thì rắc rối lắm."
"Có phải trẻ con đâu mà, thích gặp thì đi gặp thôi. Nhậu một mình tôi cũng thấy bình thường."
"Người yêu của ông sẽ lo lắng đấy."
"Giờ không có nên không vấn đề."
"Công ty có thể gặp rắc rối đấy. Nghỉ việc tùy tiện thế người ta sẽ khó xử cho xem."
"Từ lúc có hầm ngục, thành tích công ty cũng kém đi rồi. Tôi nghĩ công ty không phá sản được đâu, nhưng ở cái tuổi này mà xin nghỉ hưu sớm thì chắc họ mừng lắm."
Hỏng rồi, chẳng còn lý do nào khác để nảy ra nữa. ... Không còn cách nào nữa sao? Nghĩ đi nào!!
"Thế nên là không sao hết. Đi cùng nhau nhé."
"Nếu tôi chứng minh được là một mình vẫn ổn thì tôi sẽ hoạt động một mình, nên chỉ trong thời gian kiểm chứng đó, hãy làm cùng nhau nhé."
"Được thôi. Vì tôi biết một mình bà thì nguy hiểm mà. Nếu bà có lỡ gây ra chuyện gì thì có tôi ở bên để hỗ trợ. Từ giờ bắt đầu thấy mong chờ rồi đây."
"..., Ừm. Vậy đi."
Thua rồi. Tên này cứ mở mồm ra là "không sao", "không vấn đề", lại còn quản lý tài sản kỹ lưỡng, chẳng có kẽ hở nào để bắt bẻ cả.
... Chịu rồi, từ bỏ cũng là một loại dũng cảm.
"Được rồi. Từ giờ nhờ ông giúp đỡ nhé. Tôi yếu thật sự luôn đấy. Yếu thật sự luôn!! Nhắc lại hai lần rồi đấy nhé! Tôi chỉ đối phó với quái vật yếu thôi đấy."
"Biết rồi, biết rồi. Tôi sẽ theo hoàn toàn nhịp độ của bà."
Thôi thì bỏ cuộc và bàn chuyện tương lai vậy. Tôi chính thức hoạt động từ tháng 8, nhưng trong tháng 7 vẫn sẽ vào hầm ngục xen kẽ với việc dọn dẹp và chuyển nhà. Không biết bao giờ Ryosuke mới nghỉ việc, nhưng chắc trước mắt vẫn hoạt động riêng lẻ nhỉ?
Tôi giải thích lịch trình của mình thì ông ấy bảo "không sao", "không vấn đề". Đã bảo là sẽ điều chỉnh theo rồi thì cứ mặc ông ấy vậy.
"Mà nhắc mới nhớ, nghề nghiệp của bà là gì? Tôi là Kiếm sĩ Phép thuật (Magic Swordsman)."
"Gì cơ!? Dùng được cả phép thuật á!?"
"À, dùng được chứ..."
"Thật hả. Thích thế. Phải như thế mới đúng chứ, dễ hiểu vãi. Tôi cũng muốn dùng phép thuật."
"Thì nó cũng dễ hình dung mà. Chẳng gặp khó khăn gì, hạ quái cũng dễ."
"Ghen tị thật sự luôn... Nghề của tôi là Nhà sưu tầm (Collector)."
"Nhà sưu tầm? Chưa nghe bao giờ. Nghề hệ sản xuất à?"
"Ừm, nói đúng hơn thì chắc là hệ sở thích?"
"Cái gì vậy? Kỹ năng thì sao?"
"Tỉ lệ rơi đồ (Drop rate) 100% và có thể dùng Kho đồ."
"Thật á, cả hai đều là hàng cực hiếm còn gì. Đừng có nói cho ai biết đấy, bị bắt đi mất bây giờ."
"Tôi nghĩ là chưa ai biết đâu. Lúc đi hầm ngục tôi vẫn dùng ba lô mà."
"Cái vụ tỉ lệ rơi đồ 100% là chuyện không tưởng đấy. Bình thường phải hạ bao nhiêu con mới rơi ra được một món. Nếu là 100% thì dù có là gánh nặng đi chăng nữa, chắc chắn sẽ có kẻ muốn lôi bà vào sâu trong hầm ngục bằng được."
"Tôi cứ tưởng mình chỉ may mắn thôi chứ. À, tôi có viết về mấy món đồ rơi ra trên blog ứng dụng Người khám phá, liệu có sao không nhỉ?"
Cho ông ấy xem blog thì bị mắng một trận tơi bời. Nhìn là biết ngay tỉ lệ rơi đồ 100% rồi, lại còn đăng cả ảnh lên nữa. Ông ấy bảo xóa ngay đi nên tôi đã xóa rồi. Muốn ghi chép thì cứ viết vào nhật ký ấy — ông ấy bảo thế.
Blog chẳng có ai xem nên chắc là an toàn thôi. Mà không, đúng hơn là tại sao blog của tôi lại không có ai xem cơ chứ!
"Không còn kỹ năng nào khác à? Hết rồi sao?"
"Hết rồi. Còn lại là tôi tự mình cố gắng đấy. À, nhưng mà tên kỹ năng hơi kỳ nên tôi thấy ghét lắm."
"Kỳ là kỳ thế nào?"
"Tên chính xác là 'Cái gì cũng muốn thu thập ~Tỉ lệ rơi đồ 100%~' và 'Càng muốn thu thập thêm nữa ~Kho đồ~' đấy."
"Hê~ lạ nhỉ. Kỹ năng của tôi là Kiếm thuật, Kiếm thuật Phép thuật, Ma pháp Thuộc tính, Thao túng Ma lực và Tăng cường Thể chất."
"Ê, cái gì mà toàn kỹ năng của nhân vật chính thế. Thật ghen t... à không, ngưỡng mộ quá. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ dùng được cho xem!"
"Không có kỹ năng hệ chiến đấu mà đi đơn độc (solo) là nguy hiểm thật sự đấy. Để xảy ra chuyện rồi thì hối không kịp đâu."
"Biết rồi mà. Tôi sẽ không làm gì nguy hiểm đâu."
Tôi là người chú trọng an toàn hơn bất kỳ ai đấy nhé. Tôi dùng cái khiên to và nặng thế này cơ mà, không sao đâu. Dù đôi khi có hơi phấn khích quá đà, nhưng về cơ bản tôi là đứa nhát chết mà.
Dù vậy, bài thuyết giáo của Ryosuke vẫn chưa chịu dừng... Tôi đành tìm cách dỗ dành rồi bàn chuyện tiếp theo. Tạm thời chỉ chốt được một điều là tôi vẫn hoạt động như cũ, còn Ryosuke sẽ điều chỉnh theo đó.
Thôi thì, tới đâu thì tới vậy...

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất