Chương 44: Vẫn đang dọn dẹp
Chủ Nhật, hôm nay tôi cũng dành cả ngày để dọn dẹp. Hôm qua cả nhà khói bụi mịt mù rồi, nên sau khi thông gió thì phải tiếp tục công việc thôi.
"Tôi cũng giúp một tay nhé."
"Được thì tốt quá, nhưng hôm nay ông không có lịch trình gì à?"
"Định đi hầm ngục nhưng thôi, giúp bà dọn dẹp trước đã."
"Vậy thì nhờ ông nhé."
Ryosuke rất tinh ý, từ việc phủi bụi trần nhà đến lau chùi những chỗ cao tôi không với tới. Khi tôi bảo muốn lau cửa sổ, ông ấy chạy về nhà Ashiya rồi xách sang một lượng nước lớn.
Tên này tiện lợi thật đấy. Kiểu như, rất tỉ mỉ? Chẳng cần phải chỉ bảo từng chút một, ông ấy cứ thế chủ động làm nên giúp ích được bao nhiêu. Mấy phòng trống trên tầng hai ông ấy dọn sạch bách hết cả.
Đến trưa, chúng tôi quyết định ăn cơm hộp. Tôi rửa tay bằng nước ông ấy mang đến, rồi dùng khăn tay thấm nước lau nhẹ mặt. Trời ơi, nóng quá. Chỉ muốn đi tắm thôi.
"Trưa nay ông muốn ăn gì? Tôi chuẩn bị sẵn nhiều loại cơm hộp lắm."
"Cái gì cũng được à? Nếu có thì tôi muốn ăn gà rán (karaage)."
"Có chứ. Có cả hamburger, cà ri, cơm trứng cuộn nữa."
"Thế thì gà rán với cà ri nhé."
"Có ngay đây~" — tôi lấy cơm hộp ra cho ông ấy. Cơm hộp lấy ra vẫn còn nóng hổi như vừa mới làm xong.
"Cái đó tiện kinh khủng nhỉ. Tôi cũng muốn có kỹ năng đó."
"Chỉ riêng kỹ năng này thôi đã khiến tôi thấy làm người khám phá là một quyết định đúng đắn rồi, tiện lợi lắm luôn. Mỗi tội dùng sao cho đừng để bị lộ thì hơi phiền chút."
Vừa nói chuyện vừa ăn xong, chúng tôi ăn tráng miệng. Hôm nay vẫn là kem làm từ thạch Slime đông đá. Hàng tồn kho mãi không giảm nên tôi đang nỗ lực ăn cho hết.
"Ngon phết đấy chứ. Vị ngẫu nhiên cũng thú vị, mấy đứa cháu tôi chắc sẽ thích lắm."
"Có nhiều lắm, tôi cho ông đấy. Tôi cũng đang ăn nhưng hơi ngán rồi. Có loại đông đá với loại chỉ để lạnh thôi nhé."
"Em gái tôi cũng sẽ vui lắm đây. Lát nữa ghé qua nhà tôi nhé."
Nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục dọn dẹp. Nhờ có hai người làm nên xong sớm hơn dự định. Còn lại là sắp xếp di vật và xử lý đồ bỏ đi thôi.
Ryosuke bảo muốn về nhà một chuyến nên tôi cũng cùng ông ấy hướng sang nhà Ashiya. Thấy vợ chồng em gái đang thư giãn trong phòng khách, tôi chào hỏi rồi định tặng quà luôn.
"Cái này là quà cho mấy đứa nhỏ nhé. Đồ nhặt được thôi nên đừng chê."
"Ơ, nhặt được ạ?"
"Đồ rơi ra từ quái chứ gì. Anh Ryosuke cũng là người khám phá mà."
"Chị Shiori cũng là người khám phá ạ!?"
"Đúng rồi~ Thế nên quà là đồ nhặt được đấy."
"Đúng là đồ nhặt được thật. Để em gọi mấy đứa nhỏ ra rồi cả nhà cùng ăn."
Ba anh em tập hợp ở phòng khách, chào hỏi lễ phép "Cảm ơn bác ạ", "Chúng cháu xin phép ạ" rồi hào hứng chọn thạch. Tôi bảo loại đông đá ở đây còn loại để lạnh ở đây, thế là cả nhà em gái cứ thế rôm rả cả lên.
Ba đứa nhỏ hình như có xem DTube, nên cứ reo lên "Đúng là món trên video rồi", "Ngon không tưởng luôn này", trông rất vui vẻ. May mà mình đã mang đến.
"Này, Shiori, lên đây một chút."
Ryosuke gọi tôi từ cầu thang tầng hai. Tôi đi theo lên phòng ông ấy thì được dẫn vào trong. Mà sao lắm thùng carton thế này.
"Bà cất giùm tôi mấy thùng này được không? Cả mớ đồ bên này nữa."
"À, dọn phòng à?"
"Ừ. Trừ mấy thứ mấy đứa cháu có vẻ dùng được thì phải chuyển đi hoặc vứt bỏ thôi. Làm hết trong một ngày thì lộ liễu quá, nên nhờ bà cất giùm đống đồ này được không?"
"Được chứ. Thế tôi cất nhé~"
Sau khi cất lượng đồ vừa đủ để không bị lộ, chúng tôi quay lại phòng khách. Ba anh em vẫn đang mê mẩn với mấy miếng thạch. Phải nhắc tụi nó đừng ăn nhiều quá kẻo đau bụng mới được.
"Emi (em gái Ryosuke) có hay làm đồ tráng miệng không?"
"Em chỉ làm được mấy món đơn giản thôi ạ..."
"Chị có nhiều Gelatin lắm mà dùng không xuể. Nếu được em lấy giúp chị nhé?"
"Nếu chị cho thì em xin ạ, nhưng em cũng chỉ nghĩ được món thạch hoặc bánh pudding thôi. Làm đồ ăn vặt cho bọn trẻ thì quý quá."
"Chị cũng thế thôi. Ở Hiệp hội Người khám phá có thu mua thật, nhưng bán hay mua cũng chẳng được bao nhiêu tiền, mà đồ rơi ra hệ thực phẩm thì thủ tục phiền phức lắm. Cho đi cho nhẹ nợ."
"Nếu vậy thì em không khách sáo nữa. Cảm ơn chị nhé."
Đồ rơi ra hệ thực phẩm phải ghi vào giấy tờ rõ ngày giờ, rớt ra từ con quái nào, rồi phải qua thẩm định rồi mới mua, nên tốn thời gian hơn bán ma thạch nhiều.
Đặc biệt là thịt, nếu không còn tươi là họ không mua đâu, nên khá phiền.
Tôi mới chỉ hạ được Horn Rabbit nên không biết mấy loại khác thế nào, nhưng nghe nói nhìn màu lá gói thịt là biết độ tươi.
Lúc mới rơi ra là lá màu xanh mướt, sau 12 tiếng sẽ chuyển sang màu nâu. Nếu không ăn được nữa thì lá sẽ đen kịt lại.
Và thịt gói trong lá xanh thì có thể ăn sống được. Lá nâu thì phải nấu chín mới ăn được, còn lá đen thì vứt đi.
Dù vậy, tôi cũng chẳng định ăn sống thịt Horn Rabbit làm gì, nhưng nghe bảo là ăn được đấy.
Quay lại xe, khi tôi đang chuyển Gelatin từ Kho đồ sang túi xách thì Ryosuke bê thùng carton đi tới. Có vẻ như ông ấy đang diễn màn "đang chuyển đồ dần dần".
Sau đó, tôi đưa thêm thạch và Gelatin, bàn bạc về việc bàn giao phòng của Ryosuke rồi mới trở về nhà mình.
"Đống đồ mang về thì tính sao? Chuyển sang nhà Ryosuke luôn à?"
"Tôi đóng thùng đại khái thôi nên lát nữa sẽ sắp xếp lại. Để tạm ở phòng trống trên tầng hai được không?"
"Được chứ~"
Vì nếu muốn sắp xếp thì kiểu gì cũng phải bỏ ra một lần, nên tôi để vào căn phòng tầng hai rộng hơn các phòng khác.
---
Tác giả: Ryosuke bị ghét đến không ngờ, tội nghiệp ghê...
Có lẽ nếu tôi viết ra hồ sơ hay thiết lập nhân vật thì mọi người sẽ kiểu "À, ra là thế", nhưng không biết nên tiết lộ nội dung trước hay là cứ để mọi người khó chịu một thời gian rồi khi câu chuyện tiến triển sẽ thốt lên "À ra vậy" thì tốt hơn nhỉ?
Nếu chịu khó kiềm chế sự khó chịu thêm khoảng 18 chương nữa thì chắc là vấn đề sẽ được giải tỏa đôi chút...
Nếu có nhiều người muốn biết chi tiết dù phải nghe trước nội dung, tôi định sẽ đăng hồ sơ nhân vật lên phần báo cáo hoạt động.
Tiện thể, có vẻ tôi truyền đạt chưa tốt nhưng Ryosuke đang sống một mình ở gần công ty, anh ấy chỉ tình cờ về thăm nhà thôi.
Anh ấy đang dọn dẹp phòng riêng của mình còn sót lại ở nhà để nhường chỗ cho đứa cháu...
Tôi đã đăng thiết lập sơ lược lên Báo Cáo Hoạt Động.
Những ai chấp nhận biết trước nội dung để đọc một cách thoải mái thì hãy kiểm tra nhé!