Chương 6: Cuối cùng cũng tìm thấy
Khu vực trung niên trải rộng. Tôi tiến vào sâu hơn một chút để tìm nơi có Slime nhưng không có Big Rat hay Horn Rabbit.
Tôi lảo đảo lang thang tìm nơi ít người, hoặc nơi không có những người đàn ông trung niên khỏe khoắn.
Nhìn kỹ đồng cỏ, tôi phát hiện một khu vực cỏ mọc rậm rạp phía trước. Lớp cỏ vốn chỉ cao khoảng 10cm nay đã mọc cao hơn gấp đôi, xào xạc. Cũng có những khu vực rậm rạp khác trải rộng nhưng không có người đàn ông trung niên nào ở đó. Chỉ lác đác vài nhóm thanh niên.
"Khu vực rậm rạp nguy hiểm với người trung niên sao?"
Chắc là hai loại kia sẽ xuất hiện ở đó. An toàn là trên hết, không được lại quá gần khu vực rậm rạp, nhưng vẫn phải bám sát mép.
Với phương châm đó, tôi đi quanh quẩn trong hầm ngục khoảng 40 phút. Mỏi rã rời, không biết đã bao lần tôi muốn đi về. Cuối cùng cũng tìm thấy, vị trí đắc địa.
Xung quanh ít người, vả lại người đàn ông trung niên gần nhất trông có vẻ rất mệt mỏi. Chắc chắn ông ấy cũng đã lang thang giống như tôi. Giờ chỉ còn việc đợi Slime xuất hiện.
"Thay vì thảm trải thì mình cần một chiếc ghế xếp hơn."
Chân đau quá. Muốn ngồi xuống ghê. Với một bà cô thiếu vận động thì đi bộ rồi đứng liên tục suốt một tiếng là giới hạn rồi. Đi bộ ròng rã 40 phút rồi lại đứng thêm 10 phút nữa. Đợi thêm 10 phút nữa mà Slime không ra thì tôi sẽ quay về.
Dù hơi xa khu vực rậm rạp nhưng không có nghĩa là an toàn tuyệt đối nên không thể ngồi ở đây. Làm ơn, hiện ra đi!
"Ơ, chẳng thấy hiện ra gì cả!"
Vì là nơi không có quái nên mới vắng vẻ sao? ...Tệ thật, mất công đợi bấy lâu. Tiếc quá đi!
"Quay về thôi. Cố quá mà bị thương thì xôi hỏng bỏng không."
Thay đổi tâm trạng là quan trọng. Hãy đi tìm chỗ an toàn uống nước và đổi không khí thôi.
Quyết định vậy, tôi quay lại cổng hầm ngục. Để không làm phiền người khác, tôi vừa đi vừa lảo đảo qua những nơi ít người để về.
Vô thức nhìn về phía trước, tôi thấy thứ gì đó mờ ảo kỳ lạ như ảo ảnh. Chân thì lảo đảo, nguy rồi, có khi bị mất nước, tôi vừa nghĩ vừa vội vàng lấy bình nước từ ba lô ra uống ừng ực.
Luồng mờ ảo vẫn cứ mờ ảo.
Tôi lấy kẹo muối từ túi ba lô ra ngậm. Tôi áp bình nước vào gáy để hạ nhiệt chút nào hay chút nấy và đợi các triệu chứng dịu đi.
Luồng mờ ảo vẫn cứ mờ ảo.
Nghĩ rằng nên ngồi xuống nghỉ ngơi cho ổn định, tôi ngồi bệt xuống chỗ đó. Tôi định dùng nước trong bình thấm ướt khăn tay để đắp lên trán, nhưng sợ trôi phấn nền nên thôi và quấn quanh cổ.
Luồng mờ ảo đã biến thành Slime.
"Ra rồi!"
Con Slime xuất hiện lúc tôi không ngờ tới. Tôi chưa chuẩn bị gì cả. Lúng túng, tôi rút thanh kiếm kêu loảng xoảng, chẳng kịp suy nghĩ gì mà vung xuống.
Chát... Bộp.
"...Chóng vánh thật. Dù mình đã đi bộ nhiều đến thế."
Mà thôi, hạ được nó là tốt rồi. Dù cảm giác hơi sai sai nhưng vẫn là ngày đầu tiên mà. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Chấn chỉnh lại, tôi kiểm tra vật phẩm rơi ra. Một viên ma thạch nhỏ xíu nằm đó.
"Chắc chỉ thế này thôi, vì là Slime mà."
Luồng mờ ảo không phải là triệu chứng mất nước. Dù mệt lử vì đi bộ nhưng sức khỏe không tệ. Vì đã ngồi nghỉ một lúc nên tôi thấy khỏe hơn chút. Kẹo muối cũng ngon nữa.
"Quay lại chỗ lúc nãy thôi. Phục thù nào."
Tôi mới chỉ lấy được một viên ma thạch. Cứ đà này thì không đủ số lượng nộp.
Nhân tiện, tôi là hạng F, hạng thấp nhất. Mọi người đều bắt đầu từ hạng F rồi thăng hạng dần.
Số lượng nộp của hạng F là 10 viên ma thạch Slime trong một tuần. Vì có những người không thể đến do bận công việc nên việc nộp gộp cũng được cho phép. Như là 40 viên trong 4 tuần. Có thể báo cáo qua ứng dụng thám hiểm.
Chắc là bình thường thì 10 viên một tuần là dư sức. Vì có những nghề nghiệp hoặc kỹ năng không có khả năng tấn công nên tôi nghĩ họ đặt ra mức tối thiểu đó cho những trường hợp này.
Có điều, bây giờ thì không thể nào. Người quá đông, Slime quá ít. Tôi phải ráng bám trụ cả ngày hôm nay để kiếm đủ số lượng thôi.