Chương 24
Vài ngày sau, Hàn gia đón tiếp hai vị khách kỳ lạ. Đó là một cặp thầy trò.
Gã trung niên đi phía trước có vóc người gầy guộc, gần như chỉ còn da bọc xương. Gã khoác trên mình chiếc áo bào đỏ rực rộng thùng thình, bên trong trống hoác, hoàn toàn không đỡ nổi vạt áo clearance phẳng phiu. Kẻ đi sau gã thì ngược lại hoàn toàn, gầy - béo tương phản rõ rệt. Thân hình gã đồ đệ mập mạp như một quả bóng bơm căng hết cỡ, khiến người bên cạnh nhìn vào mà tim đập thình thịch, chỉ sợ gã có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
"Hoàng đại sư, đại danh của ngài đúng là như sấm bên tai." Hàn Thượng nở nụ cười đón tiếp, giơ tay ra hiệu mời vào: "Xin mời ngài vào trong!"
Hoàng đại sư tên thật là gì không ai rõ, người ta chỉ biết gã họ Hoàng, là một nhân vật có bản lĩnh thật sự trong giới huyền thuật, thế nên mới giới thiệu cho Hàn Thượng.
Hàn Việt ngồi trên xe lăn ngay sau lưng anh trai. Lúc này, gã khẽ ngước mắt lên dò xét hai thầy trò kia, ánh mắt lộ liễu, không chút kiêng dè.
Bất chợt, một ánh nhìn sắc lẹm phóng thẳng về phía gã. Đó là một đôi mắt ti hí, đục ngầu, không có chút thần sắc nào của người sống, đen kịt như một hố sâu không đáy. Trong con ngươi ấy còn phảng phất một làn sương đen âm u, khiến cả người gã toát ra thứ tử khí rợn người.
Hàn Việt giật nảy mình, cả người vô thức co rụt lại. Gã không biết phải miêu tả ánh mắt ấy thế nào, chỉ cảm thấy nó lạnh thấu xương, tựa như loài rắn độc đang thè lưỡi khè khè, đầy sự lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hàn Thượng bước lên một bước, khéo léo che chắn cho em trai ở phía sau rồi nói: "Em trai tôi từ nhỏ đã được nuông chiều, nếu có điều gì mạo phạm, xin đại sư đại xá cho."
Lời nói tuy lịch sự, nhưng trong sự khách sáo ấy lại không hề có vẻ sợ sệt. Đối với những kẻ có dị năng như thế này, Hàn Thượng không ngại hạ mình tiếp đón, nể mặt vài phần. Có điều, điều đó không có nghĩa là gã sợ đối phương.
Hoàng đại sư thu hồi tầm mắt, theo hai người vào phòng khách.
Sau khi ngồi vào chỗ, Hàn Thượng khẽ ra hiệu. Tay thư ký đứng sau lập tức đặt một chiếc vali hợp kim bạc lên bàn rồi mở ra. Thứ bên trong ngay lập tức đập vào mắt mọi người — từng xấp tiền mặt mệnh giá một trăm tệ đỏ tươi được xếp ngay ngắn, chật kín cả chiếc vali.
Hàn Thượng cười híp mắt: "Đây là năm mươi vạn tiền đặt cọc. Nếu Hoàng đại sư có thể bắt được con lệ quỷ kia, tôi sẽ trả thêm một triệu thù lao nữa. Đương nhiên, tất cả đều là tiền mặt."
Trước khi mời người, Hàn Thượng đã nghe ngóng kỹ về sở thích quái gở của Hoàng đại sư: gã chỉ thích tiền mặt đỏ chói, chứ không chuộng những con số nhảy múa trên thẻ ngân hàng.
"Đại sư xem, chân của em trai tôi đều là do con quỷ đó hại. Tôi chỉ có duy nhất đứa em này, vậy mà giờ nửa đời sau phải gắn liền với chiếc xe lăn, bảo tôi làm sao nuốt trôi cục tức này đây?" Hàn Thượng nhìn xuống chân Hàn Việt, không nén nổi tiếng thở dài.
Nghe đến đây, Hàn Việt siết chặt nắm đấm, mắt hằn lên những tia máu hận thù, gằn giọng: "Hoàng đại sư, tôi muốn ông phải đánh cho con quỷ đó hồn phi phách tán!"
Từ lúc bước vào cửa đến nay, Hoàng đại sư mới chịu mở miệng, gã khẽ gật đầu: "Nhận tiền của người thì phải trừ tai họa cho người, chuyện này tôi nhận. Có điều, thông tin về con quỷ đó, các người có thể nói chi tiết hơn không?"
Hàn Việt gật đầu, cố lục lọi lại ký ức kinh hoàng đêm đó: "Con quỷ đó... vóc dáng rất cao lớn, hắn mặc một bộ đồ đại trung sơn thời Dân quốc. Lúc đó hắn bóp chặt lấy chân tôi, chỉ khẽ dùng lực một cái là xương chân tôi đã gãy lìa."
Như thể nỗi đau tột cùng đêm đó lại ùa về, Hàn Việt không tự chủ được mà đưa tay sờ lên bắp chân mình. Ở vị trí đó, một đoạn xương ống chân to bằng ngón tay đã vỡ vụn hoàn toàn, bên dưới lớp da thịt chỉ còn là một đống bầy nhầy, mềm nhũn.
"Cho tôi xem vết thương xem nào." Hoàng đại sư đột ngột lên tiếng.
Hàn Việt gật đầu, kéo ống quần rộng thùng thình lên. Làn da gã vốn không trắng, nhưng năm dấu ngón tay màu đen mực hằn rõ trên bắp chân trông vẫn vô cùng kinh dị. Vết đen ấy như thể đã ngấm sâu vào tận xương tủy, tỏa ra thứ khí lạnh thấu xương.
Hoàng đại sư cúi người quan sát, thậm chí còn đưa ngón tay sần sùi sờ lên năm dấu tay đen ngòm kia. Một luồng âm khí lạnh buốt lập tức quấn lấy đầu ngón tay gã, suýt chút nữa đã ăn mòn vào da thịt. Thấy vậy, đôi mắt đục ngầu của Hoàng đại sư bỗng sáng rực lên, khóe miệng vốn rủ xuống khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Gã hỏi: "Hàn thiếu gia, dạo gần đây ngoài việc đau đớn ra, có phải cậu luôn cảm thấy toàn bộ chân phải lạnh buốt như bị ngâm trong hầm băng không?"
Nghe vậy, Hàn Việt vội vàng gật đầu như giã tỏi: "Hoàng đại sư, sao ông biết được?"
Sao mà không biết cho được? Cả cái chân này đã bị quỷ khí quấn thân, không thấu xương mới là lạ. Kể cả đoạn xương đó không bị bóp nát, thì dưới sự gặm nhấm của thứ âm sát khí này, cái chân này phế đi cũng là chuyện sớm muộn.
Nghĩ bụng, con quỷ này ra tay quả thực tàn nhẫn độc địa.
Hoàng đại sư đứng thẳng người dậy, thong thả ngồi xuống ghế rồi nói: "Nhìn vào vết thương này, con quỷ kia không dễ đối phó đâu. Đây chắc chắn là một con ác quỷ có đạo hạnh, thời gian thành quỷ ít nhất cũng phải trên năm mươi năm."
Điều hiếm có là quỷ khí của nó cực kỳ tinh thuần, sát khí ngập trời nhưng lại không hề vướng chút huyết tanh dơ bẩn. Nếu có thể bắt được con quỷ này đem về làm "mồi" nuôi dưỡng bảo bối của gã, thực lực của gã chắc chắn sẽ tăng tiến vượt bậc.
Vừa tính toán, Hoàng đại sư vừa đưa tay vuốt ve chiếc vòng đeo trên cổ tay mình.
Lúc này, Hàn Việt mới để ý thấy trên cổ tay gã đại sư này có đeo một vật. Nhưng khác với ngọc phỉ thúy hay vàng bạc của những lão già giàu có khác, chiếc vòng của gã được xâu từ những món đồ điêu khắc bằng thứ xương trắng bệch.
Nó mang một màu trắng bợt tử khí, không rõ làm từ chất liệu gì, được chạm khắc thành những cái đầu lâu quỷ nhỏ xíu xiu, diện mục dữ tợn, đáng sợ. Nhìn kỹ hơn, biểu cảm trên mặt những đầu lâu ấy như đang gào khóc thảm thiết, thậm chí nếu tập trung nhìn lâu, tai dường như còn nghe thấy tiếng khóc than ai oán vang vọng.
"Hu hu hu..."
Tiếng khóc nghẹn ngào thê lương đột ngột nổ vang trong đầu, Hàn Việt cảm thấy thái dương đau nhức dữ dội, đầu như sắp nổ tung đến nơi.
"Hàn thiếu gia, thứ không nên nhìn thì đừng nhìn bậy." Hoàng đại sư nở nụ cười quái gở, đưa tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Hàn Việt một cái.
Chỉ một cái vỗ nhẹ, tiếng khóc rùng rợn trong não gã lập tức biến mất sạch sẽ. Hàn Việt đưa tay quệt mũi theo bản năng, cảm thấy đầu ngón tay có dòng chất lỏng ấm nóng. Cúi đầu nhìn lại, một vệt máu đỏ tươi dính trên tay — gã đã bị chấn động đến mức chảy máu cam.
Lần này, ánh mắt Hàn Việt nhìn Hoàng đại sư hoàn toàn biến thành kính sợ. Trước đó gã còn nửa tin nửa ngờ, nghĩ lão già này là kẻ giả thần giả quỷ, giờ thì gã đã biết đối phương là người có thần thông thật sự.
"Đại sư, xin ông nhất định phải báo thù cho tôi!" Hàn Việt nghiến răng nghiến lợi, mắt ngập tràn oán hận.
Gã nhất định phải khiến con quỷ đó biến mất khỏi thế gian này!
Trong khi đó, tại bệnh viện.
Sau khi làm một loạt kiểm tra tổng quát, cơ thể của Hứa Tâm Như và Diệp Cảnh đều không có gì đáng ngại. Chỉ là tâm lý của họ vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn — tận mắt chứng kiến học sinh của mình từng người từng người chết thảm, họ không tránh khỏi bị chấn thương tâm lý nặng nề, việc này phải cần đến bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp điều trị lâu dài.
Vì vậy, cả hai đều đã đủ điều kiện xuất viện. Ngược lại là Cố Mông, tình trạng cơ thể của cô tồi tệ đến mức thảm hại. Trong bệnh án của bác sĩ, cô đang ở trạng thái "đèn dầu cạn kiệt", cơ thể suy kiệt đến mức có thể đột tử bất cứ lúc nào. Chẳng ai biết cô sẽ trụ được đến bao giờ, có khi giây tiếp theo đã tắt thở, nên các bác sĩ kiên quyết giữ cô lại để theo dõi đặc biệt.
Thế nhưng Cố Mông lại cảm thấy bản thân vẫn rất ổn, cô không hề nói dối. Ít nhất thì so với lúc mới tỉnh lại, cơ thể này đã khá khẩm hơn nhiều. Tuy tử khí vẫn quẩn quanh trong kinh mạch, nhưng ít nhất trái tim đã đập rộn ràng trở lại, sinh cơ cuồn cuộn đang không ngừng chữa lành cho thân xác rách nát này.
Mấy xấp bùa vàng và chu sa mà bố Hứa mua về, Cố Mông đều đã đem ra vẽ bùa hết. Hiện tại, cơ thể cô bị tử khí lấp đầy, không thể tụ được chút pháp lực nào, chẳng khác gì một người bình thường yếu ớt. Cô lại càng không dám vận dụng các loại sức mạnh dị năng khác, bởi chỉ cần kinh mạch phải chịu áp lực, cơ thể cô sẽ lập tức tan rã. Cô mới có hai mươi mốt tuổi, còn chưa muốn chết sớm thế này.
Trong tình cảnh này, bùa chú là lựa chọn tối ưu nhất. Việc vẽ bùa chỉ tiêu tốn một chút linh lực dẫn đường của cô, sau đó nó sẽ tự động cộng hưởng và thu hút thiên địa linh khí vào các đường phù văn, vừa đơn giản lại vừa tiết kiệm sức lực.
Vì nguyên liệu là do bố Hứa chu cấp, Cố Mông liền hào phóng tặng lại cho họ ba tấm bùa vàng đã vẽ xong, số còn lại cô giữ cho mình.
Cô tiện tay đưa cho bố Cố một tấm.
"Cho bố à? Đây là bùa gì thế?" Bố Cố ngơ ngác hỏi.
Cố Mông thản nhiên nói: "Bùa Bình An, giữ bên người để hộ thân. Nếu gặp phải thứ gì không sạch sẽ, bùa này sẽ nóng lên để cảnh báo, đồng thời bảo vệ ông một mạng."
"...Cái con bé này, từ bao giờ lại tin vào mấy trò mê tín dị đoan này thế không biết? Bùa bình an cái gì chứ, toàn là lừa người." Bố Cố lẩm bẩm cằn nhằn, nhưng tay thì lại nhanh thoăn thoắt nhét ngay tấm bùa vào chiếc túi áo sơ mi trước ngực, bọc lại vô cùng cẩn thận.
Cố Mông nhìn ông, chớp chớp mắt hỏi một câu chí mạng: "Ông thật là kỳ lạ. Rõ ràng trong lòng vui đến nở hoa, thế mà cái miệng lại cứ thích nói là lừa đảo?"
Bố Cố: "..."
Cố Mông cũng chẳng thèm đợi ông trả lời, cô chìa tay ra: "Không thích thì trả lại đây cho tôi."
Bố Cố lập tức ôm khư khư cái túi áo, gắt lên: "Ai bảo bố không thích? Con đừng có mà nói luyên thuyên!"
Cố Mông thầm kết luận: Bố Cố đúng là một sinh vật mâu thuẫn và kỳ quặc.
Hứa Tâm Như và Diệp Cảnh đã làm xong thủ tục xuất viện, bố mẹ họ sẽ đưa hai người trở về thành phố S. Về phía nhà họ Cố, do Cố Mông còn phải ở lại viện theo dõi, cộng thêm việc Cố Nguyệt bị Cố Mông đá gãy mấy xương sườn cũng phải nằm dưỡng thương mười ngày nửa tháng, nên cả nhà họ Cố buộc phải lưu lại thành phố này thêm vài ngày.
Nhắc đến chuyện này, Cố Nguyệt và mẹ cô ta — Triệu Ảnh tức đến nổ phổi, nhưng lại chẳng ai dám đến tìm Cố Mông để gây sự. Đứa con gái này sau khi mất trí nhớ thì như biến thành một kẻ liều mạng, làm việc chẳng kiêng nể ai, điên cuồng hơn trước gấp bội. Cố Nguyệt thật sự sợ nếu mình chọc vào, cô ta sẽ lại lao tới tẩn cho mình một trận thừa sống thiếu chết.
Bố Cố thấy vậy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện. Hai chị em nhà này vốn dĩ đã cơm không lành canh không ngọt từ trước, giờ mà ép chúng nó hòa thuận, ông chỉ sợ bệnh viện này sẽ biến thành chiến trường mất. Tất nhiên, ông thừa biết nếu có đánh nhau thật, thì đó cũng chỉ là màn bạo hành một chiều từ phía Cố Mông đối với Cố Nguyệt mà thôi.
Cố Mông những lúc rảnh rỗi rất thích xuống hoa viên của bệnh viện đi dạo. Đương nhiên, đi dạo chỉ là cái cớ, việc chính của cô là chạy đến buôn chuyện với bà cụ Thẩm. Hiện tại, cô không chỉ hứng thú với con lão quỷ kia, mà còn cực kỳ có hứng thú với bà lão này.
Cô rất thích trò chuyện với bà Thẩm. Ở bên bà, cô cảm nhận được một sự bao dung êm đềm như dòng nước mát, lại ấm áp như ánh mặt trời, khiến tâm hồn cô vô cùng dễ chịu.
"Đây là điện thoại di động ạ?" Cố Mông ghé sát vào người bà cụ, chăm chú nhìn bà loay hoay với cái máy nhỏ trên tay, mắt tràn ngập vẻ tò mò: "Cháu thấy ai ai cũng dùng cái này, mỗi cháu là không có."
Bà cụ xót xa xoa đầu cô. Bà biết Cố Mông vì tai nạn mà mất trí nhớ, trong lòng đầy thương cảm, liền kiên nhẫn cúi đầu chỉ cho cô cách sử dụng. Đừng thấy bà cụ tuổi đã cao mà lầm, bà vốn là người rất thức thời và sành điệu, chiếc điện thoại bà đang cầm chính là dòng smartphone thịnh hành nhất bây giờ.
Chính vì thế, khi bố Cố mang cơm trưa đến vào chiều hôm đó, liền nghe thấy Cố Mông mở miệng đòi mua điện thoại.
Bố Cố tự vỗ trán một cái, áy náy nói: "Bố lu bu quá đâm ra quên mất việc này, chưa kịp mua máy mới cho con."
Đồ đạc trước đó của Cố Mông và mọi người đều bị bỏ lại ở thôn Lê Gia, điện thoại lẫn giấy tờ tùy thân đều mất sạch. May sao cái thẻ sinh viên của cô lúc đó được Diêm La treo trên cổ nên mới giữ lại được.
"Cháu còn muốn đòi tiền nữa!" Cố Mông vừa ngồi trên giường bệnh vừa đung đưa hai chân, nói.
Bố Cố lườm cô một cái, dở khóc dở cười: "Con bây giờ còn giàu hơn cả bố đấy, thế mà còn mặt dày đòi tiền bố à?"
Suốt thời gian qua, tình cảm cha con vốn lạnh nhạt bỗng chốc khăng khít trở lại. Ngày nào bố Cố cũng chạy đôn chạy đáo mua đồ ăn ngon mang vào viện, địa vị của ông trong lòng Cố Mông nhờ thế mà tăng vọt. Còn bố Cố, sau khi gác lại công việc kinh doanh để ở bên con gái, ông phát hiện đứa trẻ này tuy tính khí có chút quái đản, bướng bỉnh, nhưng chỉ cần không ai chọc giận cô thì cô lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Bên này ông cứ quấn lấy Cố Mông, tình cảm cha con ngày một đi lên, khiến Triệu Ảnh và Cố Nguyệt ở phòng bệnh bên kia đứng ngồi không yên.
"Anh cứ ở miết bên này, Nguyệt Nguyệt ở phòng bên khóc lóc om sòm không chịu ăn uống gì, đang dỗi anh kìa." Triệu Ảnh nhẹ nhàng bước vào, vừa quan sát nét mặt của bố Cố vừa khéo léo cười nói: "Anh lạ gì tính con bé, nó quấn bố nhất. Mấy ngày nay mắt anh chỉ có mỗi Cố Mông, con bé tủi thân là phải."
Nghe vợ nói vậy, bố Cố trong lòng cũng thấy mềm lòng. Dù Cố Nguyệt không phải con ruột, nhưng từ ngày kết hôn với Triệu Ảnh, ông luôn đối xử với cô ta như con đẻ của mình.
"Vậy để anh qua..."
Lời của bố Cố còn chưa dứt, Cố Mông đã từ phía sau lù lù lao ra. Cô nhìn Triệu Ảnh bằng ánh mắt đầy kỳ quặc: "Không được, bố không được đi đâu hết."
Triệu Ảnh gượng cười: "Mông Mông à, dì biết con từ trước đến nay đều không thích Nguyệt Nguyệt..."
Cố Mông thẳng thừng ngắt lời, cười khẩy một tiếng: "Tôi đúng là không thích nó thật, mà cả bà lẫn nó đều đáng ghét như nhau. Cả hai người tôi đều ghét tuốt."
Triệu Ảnh: "..."
Bố Cố vội kéo tay Cố Mông lại, bất lực mắng khẽ: "Kìa, con không được vô lễ với dì như thế."
Cố Mông xoay người lại, gắt gao ôm chặt lấy cánh tay bố Cố, mè nheo: "Ba ơi, ba là bố của con, ba phải ở đây với con chứ."
"Nhưng bên phía em gái con..."
"Nó không có bố chắc? Sao cứ hơi tí là phải tìm bố của con? Nó nhớ bố thì bảo nó đi mà tìm bố đẻ của nó ấy! Nó biết ghen tị, thế ba không sợ con ghen à? Con mới là con gái ruột của ba cơ mà!"
Cố Mông nói một tràng lý lẽ đanh thép, bộ dạng tranh giành tình cảm ích kỷ này khiến bố Cố nghẹn họng, vừa buồn cười vừa không tài nào nổi giận cho được.
"Nếu ba mà dám bước chân ra khỏi cửa, con sẽ sang phòng bên đập cho Cố Nguyệt một trận nữa, lần này bảo đảm cho nó nằm liệt giường nửa năm luôn!"
"Cố Mông!" Bố Cố nghiêm giọng cảnh cáo, cảm thấy con bé này càng lúc càng ngang ngược.
Cố Mông: "..."
Cô chớp chớp mắt, đột ngột quay đầu sang một bên, "Oa" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Gương mặt cô trong nháy mắt cắt không còn giọt máu, trắng bệch như tờ giấy, bộ dạng vô cùng tội nghiệp. Cô ngước đôi mắt ngập nước nhìn bố Cố đầy uất ức: "Ba... ba dám quát con!"
Bố Cố hồn xiêu phách lạc, lập tức cuống cuồng cả lên: "Mông Mông! Con làm sao thế này? Đau ở đâu à?"
Ông chẳng còn tâm trí đâu mà dạy bảo nữa, vội vàng đỡ lấy thân hình mảnh khảnh của cô, cuống quýt: "Bố đưa con về giường nằm ngay, để bố đi gọi bác sĩ! Bác sĩ ơi!"
Triệu Ảnh bị ngó lơ hoàn toàn, đứng trơ mắt ra nhìn màn kịch trước mặt mà sững sờ. Đúng lúc đó, Cố Mông khẽ hé mắt, ném về phía bà ta một cái nhìn tràn ngập ý cười cùng sự giễu cợt, trêu ngươi rõ mười mươi.
Triệu Ảnh tức đến mức suýt ngất, nghiến răng kèn kẹt trong lòng: Con khốn này, nó cố tình!
Đứa con gái này càng ngày càng xảo quyệt. Trước đây rõ ràng là đứa hữu dũng vô mưu, chỉ biết nổi điên đập phá, sao bây giờ lại mưu mẹo thành thần thế này? Chẳng lẽ mất trí nhớ còn có tác dụng giúp người ta thông minh lên sao?
Trong khi đó, Cố Mông thầm nghĩ: Xem phim truyền hình nhiều quả nhiên không uổng công, chiêu này xài tốt thật!
Thấy Cố Mông nằm trên giường bệnh, bố Cố quay người định đi tìm bác sĩ. Cố Mông liền kéo tay ông lại, nói: "Không cần đâu, mạng con dai lắm, chưa chết ngay được đâu."
Nghe thấy chữ "chết", sắc mặt bố Cố lập tức thay đổi, ông vội vàng mắng át đi: "Phỉ phỉ phỉ! Chết chóc cái gì mà chết? Con đừng có nói gở, nói dại củ cải quở bây giờ!"
"Con thật sự không sao mà, có phải lần đầu hộc máu đâu." Cố Mông vươn vai một cái, thẳng thừng nói: "Con không muốn bố đi thăm Cố Nguyệt đâu, con ghét cô ta."
Bố Cố ngồi xuống mép giường, bất lực thở dài: "Con không thể hòa thuận với con bé một chút được sao?"
Ông thật sự đã quá mệt mỏi. Nếu là trước kia, ông đã sớm nổi trận lôi đình với Cố Mông rồi. Nhưng cứ nghĩ đến lời bác sĩ nói — đứa trẻ này không biết chừng sẽ đi theo người mẹ quá cố bất cứ lúc nào, ngọn lửa giận trong lòng bố Cố liền tắt ngúm.
"Không được, con ghét cô ta!" Cố Mông thẳng tính đáp.
Bố Cố thấy lạ, hỏi: "Chẳng phải con bị mất trí nhớ rồi sao? Sao vẫn nhớ là mình ghét nó?"
Cố Mông khẽ hừ hai tiếng: "Ai mà biết được. Con cứ nhìn thấy mặt cô ta là thấy ngứa mắt, thậm chí còn muốn tẩn cho một trận ấy chứ."
Sự chán ghét đó như đã khắc sâu vào xương tủy, cứ thế trào dâng từ tận đáy lòng.
Bố Cố cằn nhằn: "Cái con bé này sao bướng bỉnh thế không biết? Cứ cứng đầu cứng cổ mãi."
Cố Mông lười chẳng buồn đôi co với ông nữa.
Bố Cố: "..."
"Chẳng phải con muốn có điện thoại sao? Bố bảo thư ký mua cho rồi đấy. Nghe nói đây là mẫu điện thoại Táo mới nhất hiện nay, giới trẻ các con thích lắm, con xem thử có vừa ý không!"
Cố Mông liếc mắt nhìn qua, rồi nhanh chóng quay mặt đi, nhưng trên môi đã nở nụ cười, cô hỏi: "Cho con thật ạ?"
Bố Cố "ừ" một tiếng, thấy cô cười thì ông cũng không nhịn được mà bật cười theo: "Cái con bé này, cái tôi lớn gớm!"
Nhưng mà cũng dễ dỗ.
"Chứng minh thư và thẻ ngân hàng của con đã làm lại xong cả rồi, ứng dụng ngân hàng cũng cài sẵn trong máy, con tự kiểm tra đi."
Cố Mông cầm chiếc điện thoại lên mày mò. Cô rất thông minh, chẳng mấy chốc đã dùng thành thạo. Việc đầu tiên cô làm là đăng nhập vào tài khoản ngân hàng để xem mình có bao nhiêu tiền.
"Mười triệu... tỷ?"
Cố Mông chớp chớp mắt, quay sang nhìn bố Cố đầy kinh ngạc: "Bố ơi, tài sản của con có hơn mười tỷ lận!"
Là một người bị "nhiễm" phim truyền hình sâu sắc, cô thừa biết con số này khổng lồ đến mức nào. Trên tivi người ta tranh giành gia sản mấy trăm triệu đến sứt đầu mẻ trán, vậy mà một mình cô lại sở hữu số tiền lớn thế này.
Tiêu hóa xong con số thiên văn đó, Cố Mông phấn khích ra mặt, cô thốt lên: "Thế này thì con có thể mua được siêu nhiều gà nướng rồi!"
Bố Cố: "..."
Ông bật cười bất lực, thầm nghĩ đúng là trẻ con.
Bố Cố xoa đầu Cố Mông, ánh mắt lộ vẻ chiều chuộng nhưng lại phảng phất nét bi thương. Ông chậm rãi nói: "Con nắm giữ 15% cổ phần của Tập đoàn Tề thị và 20% cổ phần của Hồng Nghiệp. Từ năm con một tuổi, tiền cổ tức hằng năm đều được chuyển thẳng vào thẻ này. Ròng rã mười mấy năm trời, có ngần ấy tiền cũng là điều bình thường."
Dù là tập đoàn Hồng Nghiệp của nhà họ Tề hay sản nghiệp của nhà họ Cố thì đều là những con quái vật khổng lồ có tiếng ở thành phố S. Cố Mông nắm giữ lượng cổ phần không nhỏ của cả hai bên, tiền hoa hồng mỗi năm dĩ nhiên là một con số cực kỳ kinh khủng. Mà số cổ phần này vốn thuộc về người mẹ quá cố của cô, bà đã sang tên toàn bộ cho cô trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Bỗng nhiên trở thành đại phú hào, Cố Mông chỉ vui sướng một chốc rồi quăng chuyện đó ra sau đầu. Ngoại trừ việc ăn uống, hiện tại cô chẳng có hứng thú với thứ gì khác, nói đúng hơn là cô vẫn chưa tìm được thú vui nào để tiêu tiền.
Cầm túi khoai tây chiên đi đến bên cửa sổ, Cố Mông liếc nhìn xuống dưới. Quả nhiên, bà cụ vẫn đang ngồi ở lối cửa phụ. Ánh mắt cô khẽ chuyển dịch, ở một góc khuất cách bà cụ không xa, cô không bất ngờ khi nhìn thấy một bóng người cao lớn.
Người và quỷ đi hai đường khác nhau. Bà cụ tuổi tác đã cao, nếu con quỷ kia cứ lảng vảng bên cạnh thì âm khí của nó sớm muộn gì cũng khiến cơ thể bà suy kiệt. Vì vậy, nó chỉ luôn im lặng đứng từ xa dõi theo bà, giữ một khoảng cách an toàn.
Cố Mông nhai khoai tây chiên rôm rốp, nhìn cảnh một người một quỷ kia mà chẳng thể hiểu nổi.
Bà cụ chờ đợi một người từ thuở thanh xuân cho đến khi tóc bạc da mồi; còn con quỷ kia, xem chừng cũng đã âm thầm canh giữ bên bà không biết bao nhiêu năm tháng. Một người một quỷ, tuy đứng cách nhau gang tấc nhưng thực chất lại là hai đầu vực thẳm, bị chia cắt bởi ranh giới sinh tử nghìn trùng.
Đây chính là thứ gọi là tình yêu sao?
Cố Mông không hiểu, nhưng lồng ngực lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
"Ủa?"
Trong lòng chợt động, Cố Mông ngoảnh đầu nhìn về một hướng khác, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Phía sau bà cụ có ba người đang đứng. Một kẻ gầy gò khô quắt như bộ xương di động, một kẻ thì mập mạp tròn ủng như quả bóng bơm căng khí, người thứ ba thì đang ngồi trên xe lăn. Lúc này, gã thanh niên ngồi trên xe lăn đang nhìn chằm chằm vào lưng bà cụ bằng ánh mắt tràn ngập oán hận và độc địa.
"Chính ở chỗ này! Hôm đó tôi gặp con quỷ kia ở ngay đây, nó đang ở bên cạnh mụ già này này!" Gã gằn giọng nói, ánh mắt nhìn bà cụ như muốn tẩm độc.
Gã hận bà cụ thấu xương. Nếu hôm đó không va phải mụ già này thì làm sao xảy ra những chuyện kinh khủng phía sau? Đôi chân của gã cũng sẽ không ra nông nỗi này.
Hoàng đại sư vừa vê viên ngọc mặt quỷ trên tay, vừa liếc nhìn bà cụ trước. Gã lập tức nhận ra tử khí nồng nặc đang bao trùm lấy đối phương. Mụ già này mệnh sắp tận, không sống được bao lâu nữa. Nhưng gã chẳng mảy may hứng thú với một kẻ sắp chết, mục tiêu của gã là con quỷ kia.
Ánh mắt Hoàng đại sư nhanh chóng đảo quanh một vòng. Khi quét qua một góc khuất, gã đột ngột dừng lại, đôi mắt đục ngầu bỗng lóe lên những tia sáng đầy tham lam.
Dưới bóng cây râm mát, một bóng người cao lớn đang đứng lặng yên, bóng tối che khuất toàn bộ cơ thể hắn. Hắn mặc một bộ đồ Trung Sơn từ thời Dân Quốc, trang phục này giữa thời hiện đại đáng lẽ phải vô cùng nổi bật, thế nhưng dòng người qua lại tấp nập xung quanh lại chẳng một ai thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
Hoàng đại sư nheo mắt lại. Gã không phải loại người có thiên phú bẩm sinh, chưa mở Thiên Nhãn nên không nhìn rõ thực thể quỷ hồn, chỉ thấy một khối sương đen mờ ảo. Thế nhưng, luồng quỷ khí tinh thuần kia đậm đặc đến mức dù đứng từ xa gã vẫn có thể ngửi thấy rõ mồn một.
Đúng là thứ quỷ khí thuần khiết, không chút tạp chất!
Khóe miệng Hoàng đại sư nhếch lên một nụ cười âm hiểm. Viên hắc ngọc trên tay gã như cảm nhận được luồng quỷ khí thượng hạng kia liền bắt đầu run rẩy nhè nhẹ.
"Ngoan nào, đừng nôn nóng." Hoàng đại sư nhẹ nhàng vuốt ve viên ngọc như thể đang mơn trớn món bảo bối trân quý nhất đời mình. Gã hiếm hoi nở nụ cười, lẩm bẩm: "Đúng là đi mòn gót giày tìm không thấy, khi thấy được chẳng tốn chút công phu... Ngoan, nhẫn nhịn một chút, ta sẽ bắt nó về cho ngươi ăn một bữa no nê."
Hàn Việt đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, rùng mình không nhịn được liếc nhìn chuỗi hạt trên tay Hoàng đại sư.
"Xoẹt!"
Như cảm nhận được ánh mắt nhìn lén của gã, một luồng hắc khí đột ngột phóng ra từ một đầu quỷ khắc trên hạt ngọc, lao thẳng vào mặt gã.
Hàn Việt thất thanh hét lên một tiếng, cả người bật ngửa ra sau suýt ngã nhào khỏi xe lăn. Khuôn mặt quỷ dữ tợn dữ dằn dừng lại ngay sát gò má gã chỉ trong gang tấc.
"Bảo bối ngoan, cái này không ăn được!" Hoàng đại sư kịp thời nắm chặt lấy viên ngọc mặt quỷ, thân mật vỗ về nó. Mặt quỷ nhăn nhó một cái đầy tiếc nuối rồi lại chui tọt vào trong hạt ngọc.
Hàn Việt mặt cắt không còn giọt máu, tim đập thình thịch, run rẩy hỏi: "Thứ... thứ đó là gì vậy?"
Hoàng đại sư cười híp mắt đáp: "Hàn thiếu gia cứ yên tâm, đó là thú cưng của tôi nuôi thôi, nó không làm cậu bị thương đâu."
Yên tâm cái khỉ mốc gì chứ! Vừa rồi nó suýt nữa đã ngoạm mất nửa cái mặt của tao rồi!
Hàn Việt thầm chửi rủa trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ dám nở một nụ cười gượng gạo: "Thế... thế ạ? Hoàng đại sư quả là người có bản lĩnh phi phàm."
Con quỷ đứng đằng xa dường như cũng phát hiện ra động tĩnh bên này. Hắn chậm rãi quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Hàn Việt đang ngồi trên xe lăn. Gã thanh niên từng muốn dùng bạo lực với bà Thẩm, hắn nhớ rất rõ.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn chuyển sang Hoàng đại sư đứng cạnh gã, đồng tử lập tức co rụt lại.
"Lão già đó..." Cố Mông khẽ nheo mắt, ánh mắt lướt qua thân hình gầy gò của Hoàng đại sư rồi dừng lại trên người gã béo đứng phía sau.
Gã béo kia thật sự quá dị hợm, toàn thân to béo núc ních, trương phềnh lên như một quả bóng bay khổng lồ. Gã đứng đó chiếm cả một khoảng không gian lớn, khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn đầy ái ngại.
Cố Mông đẩy cửa sổ ra rồi bật người nhảy xuống, đáp đất một cách nhẹ nhàng và chuẩn xác.
"Trời đất ơi!" Một người qua đường chứng kiến cảnh đó thì trợn tròn mắt, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên tầng lầu rồi lại nhìn cô, mặt đầy vẻ hoang mang như vừa thấy dị tượng.
Cố Mông vỗ vỗ phủi bụi trên tay, bước nhanh đến bên cạnh bà cụ, cười nói: "Bà Thẩm ơi, trời sắp tối rồi, chúng ta về thôi ạ. Bà biết đấy, đêm xuống là lúc những thứ quái dị, không sạch sẽ hay lảng vảng ra ngoài lắm."
Bà cụ ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười gật đầu.
Cố Mông chủ động đẩy xe cho bà cụ đi về. Hoàng đại sư liếc mắt nhìn qua, thấy đó chỉ là một cô nhóc trông có phần nhem nhuốc, bình thường đến mức không thể bình thường hơn nên cũng chẳng buồn để tâm.
Chờ đến khi nhóm Cố Mông đi khuất, Hoàng đại sư mới đưa ngón tay gầy guộc vuốt ve một đầu quỷ trên chuỗi hạt. Đó là một đầu quỷ mang diện mạo nữ giới, tuy chỉ nhỏ bằng ngón tay nhưng từng đường chạm khắc lại vô cùng sống động, truyền thần. Người phụ nữ trên mặt quỷ có biểu cảm méo mó như đang khóc nghẹn, tràn ngập nỗi kinh hoàng, phẫn nộ và oán hận ngút trời.
"Đi đi!"
Hoàng đại sư gảy nhẹ vào đầu quỷ, khẽ ra lệnh.
Cơn cuồng phong thốc xuống, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Người phụ nữ quét dọn đột nhiên rùng mình, sống lưng lạnh toát. Nghĩ đến những lời đồn thổi ma quái xôn xao gần đây trong bệnh viện, chị ta không kìm được mà run lẩy bẩy.
Từ chiếc đầu quỷ, một bóng ma khổng lồ vùng vẫy thoát ra ngoài, quỷ khí ngút trời. Cùng lúc đó, một tiếng khóc thê lương rợn người văng vẳng bên tai, nghe nghẹn ngào oán hận như tiếng đưa tang. Âm thanh ấy buốt buốt màng nhĩ, khiến người nghe đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm.
Hàn Việt ôm chặt lấy đầu. Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng khí nóng râm ran chảy ra từ tai và mũi. Cúi đầu nhìn xuống, hắn kinh hoàng tột độ.
"Máu! Máu kìa!"
Mũi và tai hắn đang không ngừng ứa ra những dòng máu nóng hổi.
Đến lúc này, Hoàng đại sư mới như sực nhớ ra hắn. Lão lấy ra một tấm bùa hộ mệnh nhét vào tay hắn, cười giả lả: "Ấy chết, lỗi của tôi. Quên mất Hàn thiếu gia chỉ là người trần mắt thịt."
Hàn Việt nghiến răng: "... Không, không sao."
Hắn giận run người nhưng không dám ho he nửa lời. Hắn thừa biết lão già này cố ý, nhưng biết thì làm gì được? Đối mặt với hạng người này, hắn chỉ có nước ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhìn bóng ma khổng lồ trước mắt, trong lòng hắn dâng lên nỗi khiếp hãi tột cùng, càng không dám thở mạnh.
Khi bóng ma hoàn toàn thoát ra khỏi đầu quỷ, Hàn Việt mới nhìn rõ dung mạo của nó. Đó là một nữ quỷ. Làn da ả mang một sắc đen xám xịt dị hợm, mười đầu ngón tay là bộ móng vuốt đen kịt, sắc nhọn như dao cạo.
Hoàng đại sư ra lệnh: "Đi, bắt con quỷ kia về đây. Đứa con ngoan của ta đói lắm rồi, nó đang thèm khát huyết nhục của đồng loại đấy."
Lão vừa dứt lời, từ cổ tay lão liền hiện ra một bóng quỷ nhỏ hơn, nũng nịu cọ cọ vào tay chủ nhân.
Nữ quỷ cúi đầu nhìn bóng quỷ nhỏ, đôi mắt lóe lên một tia sáng quái dị.
"Còn không mau đi?" Hoàng đại sư hừ lạnh một tiếng.
Nữ quỷ giật mình tỉnh táo lại. Ả hóa thành một luồng hắc khí, lao thẳng về phía nam quỷ đang đứng dưới gốc cây. Bộ móng vuốt sắc lẹm đột ngột dài ra trong nháy mắt, vồ trực diện về phía mục tiêu.
Nam quỷ vẫn luôn dõi mắt về hướng này. Thấy Hàn Việt và Hoàng đại sư, hắn đã đoán được ý đồ của bọn chúng. Sát khí và quỷ khí trên người hắn bùng lên cuồn cuộn như bão táp, hóa thành một luồng luồng sắc bén đâm thẳng vào nữ quỷ, như thể muốn nuốt chửng hoàn toàn thứ tà vật trước mắt.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Hoàng đại sư không những không hề nao núng, ngược lại ánh mắt còn lộ rõ vẻ phấn khích tột độ. Lão lẩm bẩm: "Không có tà khí bản thể, cũng không hề mất đi lý trí, quỷ khí lại thuần khiết đến mức này... Hắn không phải ác quỷ nghiệp chướng."
Nghĩa là sau khi chết, vong hồn này chưa từng hại mạng người. Nhưng nếu chưa từng giết người, lấy đâu ra nguồn âm lực kinh hoàng đến thế?
"U u u..."
Nữ quỷ bắt đầu cất tiếng khóc than oán giận. Tiếng khóc không quá lớn nhưng đầy oán khí, không cách nào ngăn cản được mà đâm thẳng vào màng nhĩ người ta. Dù có bịt chặt tai, âm thanh quái đản ấy vẫn lách qua kẽ tay, dội thẳng vào sâu trong não bộ, khiến đầu óc đau như búa bổ, chỉ muốn tự đập đầu vào tường cho rảnh nợ.
Hoàng đại sư vỗ tay cười đắc ý: "Quỷ khóc thần sầu! Để ta xem ngươi chống đỡ chiêu Quỷ Khóc này của ta bằng cách nào!"
Nghe tiếng khóc quái dị của nữ quỷ, nam quỷ khẽ nhíu mày. Hắn đột ngột động thân, tung một cú đá sấm sét về phía ả. Luồng quỷ khí nồng nặc dữ dội tỏa ra từ người hắn lập tức bao trùm lấy nữ quỷ, gần như muốn nuốt chửng ả ta.
Chứng kiến cảnh đó, sắc mặt Hoàng đại sư lập tức biến đổi. Lão không ngờ Quỷ Khóc lại hoàn toàn vô dụng với đối phương. Nếu là vong hồn tầm thường, nghe thấy tiếng khóc này thì hồn phách đã sớm tiêu tán, không chịu nổi một đòn. Nhưng nam quỷ trước mắt lại dửng dưng như không, nằm ngoài hoàn toàn dự tính của lão.
"Khặc... khặc... khặc..."
Đột nhiên, từ phía Hoàng đại sư vang lên tiếng khóc thút thít, eo éo như tiếng của một đứa trẻ sơ sinh.
Nghe thấy âm thanh này, nữ quỷ vốn đang bị nam quỷ trấn áp liền run bắn lên. Ả ngoảnh đầu nhìn Hoàng đại sư, từ hai hốc mắt sâu hoắm chợt chảy ra hai dòng lệ máu đỏ lòm. Tiếng khóc của ả càng thêm phần thê lương, oán hận tận xương tủy.
Thân hình nam quỷ thoáng chốc dao động, trở nên hư ảo bất định. Hắn liếc nhìn Hoàng đại sư từ xa, quỷ khí dần thu liễm. Bóng hình hắn nhạt nhòa rồi tan biến vào màn đêm tịch mịch, không để lại một dấu vết.
Nữ quỷ ngã khuỵu xuống đất, những giọt lệ máu lăn dài, nhỏ xuống mặt đường loang lổ.
"Lũ vô dụng!" Hoàng đại sư hừ lạnh, lập tức thu hồi nữ quỷ vào tay áo.
Thấy vậy, Hàn Việt sốt sắng hỏi: "Hoàng đại sư, thế nào rồi?"
Hoàng đại sư lạnh lùng nói: "Con quỷ này mạnh vượt mức tưởng tượng của tôi. Giá một triệu rưỡi tệ, tôi chịu thiệt thòi lớn rồi."
Hàn Việt nghe vậy liền vội vã tiếp lời: "Chỉ có đại sư mới giúp tôi rửa hận được! Tôi nguyện tăng thêm một triệu tệ nữa! Ngài nhất định phải đánh tan hồn phách của nó cho tôi!"
"Thành giao." Hoàng đại sư nở nụ cười âm hiểm: "Hàn thiếu gia đã hào phóng như vậy, tôi tự nhiên sẽ không nuốt lời. Con quỷ đó, tôi nhất định sẽ bắt về cho cậu tùy ý xử lý."
Hàn Việt lại lo lắng: "Nhưng giờ nó đã trốn mất rồi, chúng ta biết tìm ở đâu?"
"Quỷ không có thực thể, lại là loại lệ quỷ cao tay thế này, một khi đã ẩn giấu khí tức thì mò kim đáy bể." Hoàng đại sư trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Nó đã xuất hiện ở đây, chứng tỏ nơi này có thứ gì đó khiến nó lưu luyến. Chỉ cần tìm ra điểm yếu của nó, không sợ nó không tự dẫn xác đến."
Hàn Việt chớp mắt, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, buột miệng: "Bà lão kia!"
Hoàng đại sư nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: "Nói rõ hơn xem."
Hàn Việt hưng phấn ra mặt: "Lần trước tôi thấy con quỷ đó đi bên cạnh bà lão kia! Nó chắc chắn có liên quan đến bà ta! Chỉ cần chúng ta khống chế bà già đó, con quỷ kia nhất định sẽ tự chui đầu vào lưới!"
"Cậu cũng tàn nhẫn đấy." Hoàng đại sư nhìn hắn bằng ánh mắt nửa cười nửa không, sâu trong con ngươi rủ xuống là một tia âm lãnh tàn độc.
Hàn Việt gằn giọng: "Ai bảo bà ta đắc tội với tôi?"
Hắn là kẻ lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo. Con quỷ kia đã phế đi đôi chân của hắn, hắn nhất định phải khiến nó hồn phi phách tán. Còn mụ già kia, nếu hôm đó mụ không chắn đường hắn, sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này? Cho nên, hắn đã ghim bà ta vào tận xương tủy.
Đúng là kẻ tiểu nhân tráo trở, tâm địa hẹp hòi đến tột cùng! – Hoàng đại sư thầm khinh bỉ trong lòng.
Cố Mông đẩy bà lão trở lại phòng bệnh, rồi đứng lặng bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời đêm rất lâu.
"Cố tiểu thư, cô đang nhìn gì thế?" Tiểu Lan tò mò hỏi.
Cố Mông quay người lại, thản nhiên đáp: "Không có gì, chỉ là thấy trong phòng hơi bí bách nên đứng đây hóng gió thôi."
Cô bước đến bên giường bà lão, thọc tay vào túi áo, lấy ra một lá bùa vàng được gấp thành hình tam giác nhét vào tay bà, dặn dò kỹ lưỡng: "Bà ơi, đây là bùa hộ mệnh do tự tay cháu vẽ. Bà nhớ phải giữ thật kỹ, mang theo bên người, tuyệt đối không được vứt đi đâu đấy nhé."
Tiểu Lan bật cười khúc khích: "Cố tiểu thư, cô còn biết vẽ cả bùa cơ à? Tài thật đấy!"
"Tất nhiên rồi, cháu là giỏi nhất, bùa cháu vẽ cũng linh nhất. Thế nên bà nội nhớ không được làm mất nhé." Nói đến đây, Cố Mông vẫn chưa yên tâm, cô quay sang dặn thêm Tiểu Lan: "Tiểu Lan, cô cũng phải để mắt giúp tôi, đừng để bà nội tiện tay vứt sang một bên đấy."
Tiểu Lan gãi đầu, thấy vẻ mặt nghiêm túc bất thường của cô thì cũng nghiêm túc gật đầu: "Tôi biết rồi."
Lúc này Cố Mông mới mỉm cười hài lòng, tảng đá trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Gã đàn ông gầy gò lúc nãy trông chẳng phải loại tử tế gì, còn gã béo đi sau hắn nữa...
Nếu Cố Mông không nhìn lầm, gã béo đó căn bản không phải là người. Đó là một cái xác không hồn, chứa đầy oán khí và tử khí tích tụ lâu năm, thế nên thân thể mới trương phình dị dạng đến vậy.
Và Cố Mông tin chắc, mắt nhìn của mình chưa bao giờ sai.
Đường về nhà, Tiểu Lan vừa đẩy xe cho bà lão vừa không nhịn được cười: "Không ngờ Cố tiểu thư nhìn hiện đại thế mà vẫn tin mấy trò bùa chú lá vàng này."
Nói đến đây, cô chợt nhớ đến những chuyện tà môn kỳ quái xảy ra xung quanh bà lão gần đây, nét mặt liền thoáng chút bất tự nhiên. Lúc mới nghe kể về những chuyện kỳ dị trước kia của bà, cô đã từng có ý định xin nghỉ việc. Chỉ là bà lão đối xử với cô quá tốt, cứ thế bỏ đi thì lương tâm cô lại không đành lòng, nên mới nán lại đến tận bây giờ.
Những kẻ từng bắt nạt bà lão đều gặp quả báo, mình không hại bà, chắc chắn sẽ không sao đâu. – Tiểu Lan tự trấn an bản thân. Đúng là cho đến tận bây giờ, cô vẫn hoàn toàn bình an vô sự.
"Bịch... bịch... bịch..."
Một quả bóng da từ đâu lăn tới, dừng ngay dưới chân Tiểu Lan.
Cách đó không xa, ở góc khúc quanh cầu thang, một đứa trẻ đang đứng đó. Thằng bé cất giọng non nớt: "Chị ơi, bóng của em bị lăn mất rồi, chị nhặt hộ em với."
Tiểu Lan cúi xuống, nhặt quả bóng lên rồi bước vài bước tới gần. Cô khom người đưa quả bóng cho đứa trẻ, mỉm cười: "Này, bóng của em đây."
Lúc này, cô mới nhìn rõ diện mạo của đứa bé. Nó rất nhỏ con, chỉ cao đến khoảng đùi cô, má bầu bĩnh trông khá đáng yêu. Duy chỉ có một điều kỳ lạ: sắc mặt nó tái nhợt một cách bất thường, trắng bệch không một giọt máu.
"Em cảm ơn chị!" Đứa trẻ ngẩng đầu lên, giọng nói non nớt ban nãy đột ngột chuyển sang tông giọng âm u, lạnh lẽo đến rợn người.
Tiểu Lan nhìn nó, toàn thân chết trân tại chỗ.
Bà lão lúc này đang nắm chặt lá bùa mà Cố Mông đưa cho. Đột nhiên, lá bùa trong tay bà nóng ran lên như một hòn than bỏng, khiến lòng bàn tay bà đau rát.
"Tiểu Lan!" Bà lão không nhịn được thét lên, cố sức vùng vẫy muốn đứng dậy khỏi xe đẩy.
Tiểu Lan từ từ đứng thẳng dậy. Không biết có phải là ảo giác của bà lão hay không, nhưng cơ thể cô trợ lý lúc này cứng đờ như một khúc gỗ. Bên cạnh cô là đứa trẻ ôm bóng. Dưới ánh đèn hành lang hiu hắt đổ xuống, bóng dáng nhỏ bé của nó trống trơn, hoàn toàn không hề có bóng in trên mặt đất.
"Đừng nhìn!"
Một bàn tay lạnh ngắt như băng từ phía sau vươn tới, che chặt lấy mắt bà lão. Trước mắt bà lập tức sụp đổ vào một màn đêm đen kịt.
Trước khi chìm vào cơn hôn mê sâu, bà lão mơ màng nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc. Giọng nói ấy quen thuộc đến mức khiến sóng mũi bà cay cay, nước mắt ch chực trào ra.
Trường Dung!
Bà lão thầm gọi cái tên ấy trong lòng. Cùng lúc đó, lòng bàn tay bà như bị lửa đốt, đau đớn đến mức khiến bà muốn rên rỉ thành tiếng.
Bà lão giật mình tỉnh dậy, mơ màng ngồi bật dậy trên giường. Ánh đèn ngủ trong phòng mờ ảo, hắt ra những quầng sáng yếu ớt. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống đen kịt như mực.
Không hiểu sao, trong lòng bà đột nhiên dâng lên một nỗi bất an tột cùng. Theo phản xạ, bà đưa tay sờ lên cổ, nhưng thọc vào khoảng không lạnh lẽo.
Sợi dây chuyền của bà đâu rồi?
Sắc mặt bà lão biến đổi hẳn. Bà vội vàng vén chăn, luống cuống run rẩy bước xuống giường tìm kiếm.