Chương 4: Nhiệm Vụ Huyết Sắc
Trước bích ngọc nhiệm vụ của tông môn chật kín đệ tử. Hôm nay là ngày công bố nhiệm vụ quý. Ta co mình trong một góc, dấu ấn Truy Hồn sau lưng vẫn âm ỉ đau nhức.
“Thiên tự số mười bảy, nhiệm vụ: tiêu diệt Lang Yêu trên núi Thương Ngô.”
Giọng của vị chấp sự trưởng lão khiến toàn thân ta run lên. Đó chính là vùng hung địa mà hai ngày trước Diệp Huyền Tiêu từng nhắc đến.
Ta ngẩng đầu, vừa lúc chạm phải đôi mắt mang ý cười trên đài cao. Đầu ngón tay hắn như vô tình lại hữu ý vuốt ve mép quyển trục nhiệm vụ.
“Lâm Mộc, Tô Uyển Nhi.”
Cả đại điện lập tức xôn xao.
Thiếu nữ áo đỏ bật dậy, cây trâm ngọc trên tóc khẽ rung, vẽ thành một đường cong sắc bén.
“Dựa vào đâu bắt ta đi cùng tên...”
Nàng vừa liếc thấy ánh mắt của Diệp Huyền Tiêu thì lập tức im bặt.
Trên đường xuống núi, Tô Uyển Nhi vẫn luôn giữ khoảng cách với ta hơn ba trượng.
Mãi đến khi bước chân vào địa giới núi Thương Ngô, nàng mới bất ngờ xoay người, mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ họng ta.
“Trên người ngươi có mùi của hắn.”
Ta còn chưa kịp phản ứng thì trong rừng sâu bỗng lao ra mấy đạo hắc mang.
Tô Uyển Nhi xoay người múa kiếm, nhưng vẫn có một cây Đinh Thấu Cốt sượt qua gò má nàng, để lại một vệt máu đỏ.
“Có mai phục!”
Hơn hai mươi hắc y nhân từ ngọn cây đồng loạt bổ nhào xuống. Chiêu thức của bọn chúng tuyệt đối không phải lối đánh của đám tán tu.
Ta kéo Tô Uyển Nhi lăn vào bụi rậm, lôi linh lực trong lòng bàn tay chợt bùng nổ.
Tử điện quét qua.
Ba tên đánh lén trong nháy mắt hóa thành than đen.
“Cẩn thận phía sau!”
Tiếng thét thất thanh của Tô Uyển Nhi cùng cơn đau buốt xuyên tim đồng thời ập tới.
Ta trơ mắt nhìn mũi đao nhuốm máu xuyên thấu trước ngực mình.
Lôi linh lực bỗng nhiên mất khống chế.
Giữa biển sấm tím phủ kín trời đất, ý thức cuối cùng còn sót lại là vòng tay ấm áp của Tô Uyển Nhi cùng tiếng mắng nghẹn ngào trong nước mắt.
“Đồ ngốc... ai bảo ngươi đỡ thay ta chứ...”
Khi tỉnh lại, sau lưng đau rát như bị lửa thiêu.
Tô Uyển Nhi đang bôi thuốc cho ta, bỗng đầu ngón tay khựng lại.
“Đây là...”
Giọng nàng run rẩy.
“Trận pháp dẫn nhập Cổ Phệ Tâm!”
Trong chiếc gương đồng hiện ra bóng lưng của ta.
Dấu ấn Truy Hồn ban đầu đã lan rộng thành những đường huyết văn như mạng nhện. Chính giữa là một chấm đen chỉ lớn bằng hạt gạo, đang chậm rãi ngọ nguậy theo từng nhịp hô hấp.
“Hắn cố ý phái chúng ta đến chịu chết.”
Tô Uyển Nhi bỗng xé toạc ống tay áo, để lộ mặt trong cánh tay cũng có một chấm đen giống hệt.
“Ta đã trúng cổ ngay từ khi nhập môn nửa năm trước.”
Ngày trở về tông môn, Diệp Huyền Tiêu đích thân đứng chờ nơi sơn môn.
Hắn dịu dàng đỡ ta xuống xe ngựa, nhưng đầu ngón tay lại hung hăng siết chặt vào vết thương của ta.
“Bị thương rồi sao? Để vi sư đưa ngươi đi chữa trị.”
Tô Uyển Nhi lập tức chắn giữa hai người.
“Không dám phiền Đại sư huynh, ta đã...”
“Uyển Nhi sư muội.”
Diệp Huyền Tiêu mỉm cười cắt ngang lời nàng.
“Phụ thân muội vừa gửi thư tới, nói rằng rất mong chờ gia yến vào tháng sau.”
Ánh trăng xuyên qua lớp ngói lưu ly trên đỉnh mật thất, hắt xuống nền gạch xanh những bóng đen chằng chịt như mạng nhện.
Diệp Huyền Tiêu tháo lớp băng nhuốm máu. Đầu ngón tay dính đầy dược cao chậm rãi vẽ thành từng vòng quanh miệng vết thương.
“Hẳn ngươi rất muốn biết... vì sao ta lại chọn ngươi?”
Hắn bất ngờ cúi người xuống.
Đầu lưỡi khẽ lướt qua những cổ văn trên lưng ta.
“Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể... chính là thể chất thích hợp nhất để làm đỉnh lô.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa chợt vang lên một tiếng động khẽ.
Sắc mặt Diệp Huyền Tiêu lập tức biến đổi.
Một đạo phù chú từ trong tay áo hắn bắn ra, phong kín miệng ta.
“Giờ Ngọ ngày mai... tiếp tục.”
Sau khi hắn rời đi, ta chậm rãi nhả từ dưới lưỡi ra một mảnh ngọc nhỏ mà Tô Uyển Nhi đã lén nhét vào.
Trên mặt ngọc khắc xiêu vẹo ba hàng chữ:
Kiếm Trủng.
Tam Trưởng Lão.
Lôi Phù.