Chương 3: Linh Tuyền Dậy Sóng
Ta siết chặt ngọc giản mà Diệp Huyền Tiêu đưa cho, các khớp ngón tay trắng bệch. Trên đó ghi chép 《Cửu Tiêu Lôi Dẫn Quyết》, nhưng tầng thứ bảy ta mãi vẫn không thể lĩnh ngộ. Mỗi lần vận công đến thời khắc mấu chốt, kinh mạch lại đau đớn như bị ngàn vạn lưỡi dao cắt xé.
“Sư đệ gặp bình cảnh rồi sao?”
Chẳng biết từ lúc nào, Diệp Huyền Tiêu đã xuất hiện phía sau ta.
Hôm nay hắn thay một bộ trường sam màu nguyệt bạch, bên hông vẫn đeo khối huyết ngọc bội kia. Mỗi bước chân đều khiến ngọc bội phát ra tiếng ong ong khe khẽ, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Ta cúi đầu đáp:
“Bẩm Đại sư huynh, lôi văn của tầng thứ bảy vẫn luôn không thể ngưng tụ.”
Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn bỗng điểm lên giữa mi tâm ta.
“Linh đài bị bế tắc, cần mượn ngoại lực khai thông.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên, nở một nụ cười đầy thâm ý.
“Hôm nay linh tuyền phía sau núi vừa hay không có ai.”
Linh tuyền phủ một tầng sương tím nhàn nhạt, hơi nước lượn lờ, trong không khí phảng phất mùi hương ngọt ngào kỳ dị.
Ta vừa cởi ngoại bào thì phía sau đã vang lên tiếng nước khẽ động.
Đôi tay của Diệp Huyền Tiêu từ phía sau áp lên lưng ta, đầu ngón tay men theo sống lưng chậm rãi vuốt xuống.
“Thả lỏng…”
Hơi thở của hắn phả nhẹ bên vành tai ta.
“Để sư huynh giúp ngươi.”
Toàn thân ta cứng đờ, nhưng lại chẳng dám chống cự.
Đôi tay với lớp chai mỏng kia ngày một càn rỡ. Khi đầu ngón tay hắn lướt qua eo ta dưới làn nước, trên bờ đột nhiên vang lên một tiếng choang giòn tan.
“Ôi chà… xem ra ta đã quấy rầy nhã hứng của Đại sư huynh rồi.”
Tô Uyển Nhi khoác một bộ váy đỏ đứng trên bờ. Dưới chân nàng là chiếc bình ngọc vừa bị đánh rơi đang lăn lóc.
Trên môi nàng vẫn mang nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh như băng.
“Gia phụ đặc biệt chuẩn bị Cửu Chuyển Linh Dịch cho huynh. Xem ra… chẳng còn cần dùng đến nữa.”
Diệp Huyền Tiêu trong nháy mắt đã khôi phục dáng vẻ đoan chính thường ngày. Hắn khẽ phất tay áo, một màn nước dâng lên che khuất thân ảnh hai người.
“Đa tạ ý tốt của Uyển Nhi sư muội.”
Khi màn sương nước tan đi, trên bờ đã không còn bóng người.
Ta vội vàng trèo lên bờ, lại nghe phía sau vang lên tiếng cười khẽ của Diệp Huyền Tiêu.
“Đêm nay…”
Hắn dùng đầu ngón tay thấm nước suối, vẽ lên sau lưng ta một phù văn cổ quái.
“Đúng giờ Tý… tiếp tục.”
Y phục ướt đẫm dính chặt vào thân thể, hàn khí xuyên thẳng vào tận xương tủy.
Vừa rẽ qua sơn đạo, một vạt tay áo đỏ bỗng lóe lên sau gốc cây.
Tô Uyển Nhi bước ra, nhét một chiếc bình sứ vào tay ta, hạ thấp giọng nói:
“Nếu không muốn chết thì đừng uống trà hắn đưa.”
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng chạm vào lòng bàn tay ta, phù văn còn chưa khô sau lưng bỗng nóng rực như bị lửa thiêu.
Đồng tử Tô Uyển Nhi đột nhiên co rút.
“Quả nhiên… hắn đã gieo Truy Hồn Ấn lên người ngươi!”
Màn đêm đen đặc như mực.
Ta co người trên giường, chăm chú nhìn chiếc bình sứ trong tay.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Giọng nói của Diệp Huyền Tiêu truyền qua cánh cửa, dịu dàng đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
“Hôm nay ở linh tuyền bị người quấy nhiễu giữa chừng…”
“Chi bằng bây giờ… bù lại, được chứ?”
Đầu ngón tay ta bấu chặt vào lòng bàn tay đến bật máu.
Ta nhìn chằm chằm cái bóng dưới khe cửa đang từng chút một tiến lại gần, cổ họng khô khốc, nghẹn cứng đến mức không thể thốt nổi một lời.