Chương 3
Lớp luyện thi cấp tốc nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà văn phòng giữa trung tâm thành phố.
Trong phòng học có hơn hai mươi người.
Ai nấy đều mang vẻ mặt như đang gánh nợ máu thù sâu.
Lúc tôi bước vào, ánh mắt mọi người đều viết chung một câu:
Lại thêm một kẻ làm nền nữa rồi.
Giáo viên họ Lưu.
Đeo kính gọng vàng.
Khí chất rất ôn hòa.
Loại ôn hòa mà giây tiếp theo có thể mắng cả mười tám đời tổ tông nhà bạn ấy.
“Bạn học mới, Phó Đường Đường đúng không?”
“Em hãy nói điểm yếu của mình đi.”
“Dạ, toàn bộ các môn.”
“... Có môn nào khá hơn một chút không?”
“Thể dục ạ.”
Thầy Lưu hít sâu một hơi.
“Vậy ngữ văn thì sao?”
“Viết văn cũng tạm, còn lại đều dựa vào may mắn.”
“Viết văn được bao nhiêu điểm?”
“Thang điểm sáu mươi thì em được ba mươi tám.”
“Em gọi thế là tạm à?”
“Vẫn tốt hơn toán. Toán em được mười chín điểm.”
Thầy Lưu tháo kính gọng vàng xuống lau một lượt rồi đeo lại.
“Em ngồi xuống đi.”
Tôi ngồi ở hàng cuối cùng, cạnh cửa sổ.
Từ đây có thể nhìn thấy biển quảng cáo của trung tâm thương mại đối diện.
Trên đó viết:
Toàn bộ giảm giá 50%.
Tôi cảm thấy cuộc đời mình chắc cũng đang giảm giá tương tự.
Đến giờ ăn trưa, điện thoại lại rung.
Phó Thi Dao gửi WeChat cho tôi:
“Đường Đường, thứ Bảy tuần này nhà mình có tiệc. Ba muốn tất cả mọi người đều tham dự. Chị đã chuẩn bị cho em một chiếc váy, hôm đó nhớ mặc nhé.”
Kèm theo một tấm ảnh.
Màu hồng.
Nơ bướm.
Chân váy bồng xòe.
Nói thế nào nhỉ...
Con gà mái hoa nhà bà nội tôi còn chẳng mặc màu này.