Chương 4
Tôi gật đầu.
Ra khỏi khu chợ, tôi tách ba trăm tệ thành hai phần.
Hai trăm tám mươi tệ bỏ vào túi đựng hồ sơ, hai mươi tệ còn lại cất vào túi trong của áo đồng phục.
Bên cạnh trạm xe buýt có một cây ATM của ngân hàng. Tôi đứng ngoài cửa kính nhìn một lúc lâu.
Tôi không có thẻ ngân hàng.
Kiếp trước, mãi đến khi lên đại học tôi vẫn chưa từng có một chiếc thẻ thật sự thuộc về mình.
Bố từng dùng chứng minh thư của tôi để mở một thẻ, nói rằng như vậy sẽ tiện chuyển tiền sinh hoạt cho tôi. Nhưng chiếc thẻ ấy vẫn luôn nằm trong tay ông.
Về sau, khi ông mắc nợ, đến cả tiền tôi dùng để thi thử cũng bị ông lấy mất.
Tôi đứng thêm vài phút, ghi nhớ giờ làm việc của ngân hàng rồi mới xoay người trở về trường.
Trước tiết học đầu tiên của buổi chiều, tôi nộp đơn đăng ký cho cô Nghê.
Cô lật đến mục chữ ký.
Nhìn thấy tên bố tôi, cô gật đầu.
“Đã nộp lệ phí dự thi chưa?”
Tôi đưa hai trăm tám mươi tệ cho cô, đồng thời đặt luôn đơn xin trợ cấp lên bàn.
“Thưa cô, em cũng điền xong đơn này rồi. Hồ sơ chứng minh em sẽ bổ sung sau.”
Cô Nghê nhìn tôi một cái.
“Em tính toán chu đáo thật đấy.”
Tôi cụp mắt xuống.
“Em sợ không kịp.”
Cô không cười, cũng không hỏi vì sao đột nhiên tôi lại lo lắng nhiều như vậy, chỉ cất các tờ đơn đi.
“Được rồi. Trước thứ Sáu nhớ nộp bản sao sổ hộ khẩu. Tháng sau trường cũng sẽ xét lại điều kiện ở ký túc xá. Nếu hoàn cảnh gia đình em có gì phức tạp thì cứ báo trước với cô.”
Ngón tay tôi khẽ run lên.
“Điều kiện ở ký túc xá... cũng có thể thay đổi sao ạ?”
“Năm nay chỉ tiêu của trường khá căng. Về nguyên tắc sẽ ưu tiên học sinh ở xa và những trường hợp đặc biệt. Thành tích của em tốt nên chắc không thành vấn đề, nhưng hồ sơ phải đầy đủ.”
Tôi gật đầu, lặng lẽ ghi nhớ từng lời ấy.
Buổi tối về nhà, mẹ đã ở trong bếp nấu cơm.
Vừa thấy tôi, bà liền mỉm cười như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Chi Chi về rồi à? Đơn đăng ký đâu? Đưa mẹ ký cho.”
Tôi đặt cặp sách xuống.
“Đã ký rồi.”
Động tác thái rau của mẹ khựng lại.
“Ai ký?”
“Bố.”
Mẹ quay lưng về phía tôi. Bờ vai bà cứng đờ trong thoáng chốc rồi nhanh chóng thả lỏng.
“Hôm nay bố con không bận sao?”
“Con đến công ty của bố để xin chữ ký.”
Lưỡi dao chặt xuống thớt, tiếng động nặng hơn hẳn lúc nãy.
Mẹ quay đầu nhìn tôi. Trên môi bà vẫn giữ nụ cười, nhưng đáy mắt đã hiện lên chút bối rối.
“Con đến công ty bố làm gì? Chẳng phải mẹ đã nói tối về mẹ sẽ ký cho con sao?”
Tôi thay dép, xách cặp vào phòng.
“Cô giáo bảo chiều nay là hạn cuối.”
Mẹ đi theo đến tận cửa, trên tay vẫn còn dính nước và mấy mẩu rau.
“Thế thì con có thể gọi điện cho mẹ mà.”
Tôi nhìn bà.
“Điện thoại của mẹ ở nhà.”
Sắc mặt mẹ lập tức tái đi.
Trong bếp, nồi thức ăn bắt đầu bốc hơi nghi ngút. Máy hút mùi còn chưa bật, trong không khí phảng phất mùi khét.
Mẹ vội vàng quay người chạy vào bếp tắt lửa.
Tôi đứng trước cửa phòng, không nói thêm câu nào.
Trong bữa cơm, bà liên tục gắp thức ăn cho tôi.
“Chi Chi, ăn nhiều cá một chút, bổ não.”
“Thi đấu có cần mua tài liệu không? Mẹ mua cho con.”
“Dạo này con gầy đi phải không? Cơm ở trường không ngon à?”
Bố ngồi đối diện, chậm rãi húp canh.
Ông lắng nghe mẹ không ngừng hỏi han, rồi bất ngờ cất tiếng:
“Trưa nay em đi đâu?”
Đôi đũa trong tay mẹ khựng lại.
“Em đến trung tâm thương mại trả một bộ quần áo.”
“Trung tâm nào?”
“Là trung tâm ở Quảng trường Trung Tâm.”
“...”
Bố tôi khẽ cười.
“Buổi trưa quảng trường trung tâm kẹt xe đến mức đó, em vẫn còn rảnh rang thật đấy.”
Mẹ tôi cúi đầu gắp thức ăn, không đáp lời.
Tôi thấy ngón tay bà lại vô thức chạm lên ngón áp út.
Chiếc nhẫn cưới vẫn còn.
Đã đeo lại rồi.
Bố tôi cũng nhìn thấy.
Ông dời mắt đi, uống cạn bát canh rồi nói:
“Chi Chi, kỳ thi sắp tới cố gắng làm cho tốt, đừng để mấy chuyện linh tinh ảnh hưởng đến con.”
Câu nói ấy nghe như dành cho tôi, nhưng cũng giống như đang nói với một người khác trên bàn ăn.
Nếu là kiếp trước, nghe câu này, tôi sẽ nghĩ ít nhất bố vẫn còn quan tâm đến chuyện học hành của mình.
Còn bây giờ, tôi chỉ khẽ gật đầu.
“Con biết rồi.”
Sau bữa cơm, mẹ bưng đĩa trái cây vào phòng tôi.
Bà ngồi xuống mép giường, đặt một đĩa cam đã cắt sẵn lên bàn.
“Chi Chi, trưa nay mẹ thật sự có việc đột xuất, không phải cố ý không đợi con.”
Tôi lặng lẽ nhét tờ đơn xin trợ cấp xuống dưới quyển sách giáo khoa.
“Vâng.”
Mẹ đưa tay vuốt tóc tôi.
“Con giận mẹ rồi phải không?”
Bàn tay bà rất ấm.
Hồi còn nhỏ mỗi lần tôi sốt, bà cũng dịu dàng đặt tay lên trán tôi như thế, thức trắng từng đêm để chăm sóc.
Có một khoảnh khắc, tôi thật sự muốn hỏi bà.
Nếu mẹ vẫn biết xót con như vậy, tại sao ngay cả một tờ đơn đăng ký cũng không quan trọng bằng người đàn ông kia?
Nhưng lời vừa lên đến miệng, tôi lại nuốt ngược vào trong.
Có hỏi cũng vô ích.
Bà sẽ khóc.
Sẽ giải thích.
Sẽ ôm tôi rồi nói xin lỗi.
Thế nhưng đến lần sau, chỉ cần điện thoại reo lên, bà vẫn sẽ quay người rời đi.
Tôi cầm một miếng cam, cho vào miệng.
“Con không giận. Ký đơn rồi là được.”
Mẹ nhìn tôi hồi lâu, vành mắt bỗng đỏ hoe.
“Chi Chi lớn thật rồi, hiểu chuyện rồi.”
Tôi cúi đầu mở quyển bài tập.
Hai chữ hiểu chuyện, ở kiếp trước, đã giống như một sợi dây thừng siết chặt lấy tôi suốt bao năm.