Thượng Quan Uyển Nhi nhìn vào mắt Dương Phàm mà trống ngực càng lúc càng mạnh, hơi thở trở nên dồn dập còn hơn cả Võ Tắc Thiên ở bên cạnh.
Võ Tắc Thiên đứng lại thấy mới có hơn mười bậc mà đã mỏi chân thì chua
xót:" Ôi! Cuối cùng thì cũng đã lớn tuổi. Mới đi được mấy bước..."
Bất chợt bà ta nhìn thấy gương mặt Thượng Quan Uyển Nhi đỏ bừng, thở hổn
hển thì tâm trạng lập tức tốt lên nhiều:" Uyển nhi còn trẻ vậy mà cũng
mệt. Xem ra không phải do lớn tuổi mà vì bậc đá ở đây quá cao."
Thượng Quan Uyển Nhi cố gắng bình tĩnh lại rồi lặng lẽ nghiêng đầu tuy nhiên
vẫn liếc Dương Phàm một cái thật nhanh. Mặc dù rất nhanh như khi chạm
vào ánh mắt của hắn thì chẳng khác nào có nam châm hút lấy làm cho nàng