- Hắc hắc! Nhìn ngươi rất vui vẻ nhỉ!
Một thị vệ bên cạnh dùng bả vai huých hắn, người đó cắn xé một con gà rừng béo chảy mỡ, ngồm ngoàm nói:
- Đội trưởng hỏi ngươi ở đâu, không phải ngươi từ Nam Dương quay về đây sao, nơi đó của các ngươi như nào?
Dương Phàm thấy mọi người đang nhìn hắn, vội cười nói:
- Chỗ ấy không giống nơi này của chúng ta, đó là một nơi biển mênh mông
vô bờ, bất kể là ban ngày hay ban đêm, ngươi đều nghe thấy tiếng sóng,
gió thổi đầy mùi tanh xộc vào mũi…
Dương Phàm kể chuyện Nam Dương cho bọn họ nghe, những thị vệ này rất nhiều người cả đời chưa từng thấy biển, đối với lời kể của hắn về Nam Hải thì vô cùng hứng thú.
Dương Phàm nói:
- Nơi đó nước rất xanh, sâu mấy trượng trong suốt có thể nhìn thấy rõ
cát, đá ngầm, san hô đủ màu sắc và đủ loại cá dưới lòng nước. Trên bờ
cát còn có rất nhiều rùa biển, rùa biển sẽ ở trên bờ cát đào hố, chôn
trứng trong đó để ánh mặt trời tỏa nắng ấp trứng rùa biển. Rùa biển con