Ngô Tiểu Man đứng cạnh Lâm Phi, nhìn thấy hắn bị sét đánh trúng gần trong gang tấc.
- Chủ nhân!
- Tôi không sao. Tia sét vừa rồi tương đối lớn, tôi sợ cô bị sét đánh
thương. Cơ thể của cô còn chưa thích ứng, tôi chỉ có thể cho những tia
sét nhỏ đánh trúng cô trước.
Lâm Phi cười ha hả nói, xong liền bắt tay Ngô Tiểu Man tiếp.
Thế là Lâm Phi bắt đầu nắm tay Ngô Tiểu Man trên mái nhà, không ngừng đón tiếp thiên lôi.
Mỗi khi sét trên bầu trời tương đối lớn, Ngô Tiểu Man xui xẻo bị bổ
chết tươi hoặc chỉ còn một hơi thở cuối cùng thì Lâm Phi sẽ thi triển dị năng Chiến Thần ba phút (ngụy), trở lại trước khi sét đánh, thả tay Ngô Tiểu Man ra.
Trung bình thì mười mấy lần, Ngô Tiểu Man có thể bị những tia sét nhỏ bổ một lần.
Cho dù là như vậy nhưng Ngô Tiểu Man cũng bị sét đánh cho tê dại toàn thân, đầu tóc lần lượt rụng sạch.
Trời hôm đó mưa cả đêm.
Khi mặt trời lên, mưa to và sấm sét cũng ngừng lại. Ngô Tiểu Man ngất xỉu trên mái biệt thự.
Lâm Phi bị sét đánh một đêm, nhìn mặt trời từ từ mọc, đi tới ngồi xuống cạnh Ngô Tiểu Man.
Lâm Phi vừa nắm gậy sắt đón sét vừa lay thân thể Ngô Tiểu Man:
- Tiểu Man, dậy đi, trời sáng rồi.
Ánh mặt trời bình mình chiếu lên trên khuôn mặt Ngô Tiểu Man.
Ngô Tiểu Man từ từ mở đôi mắt.
Lần đầu tiên cô được ngắm mặt trời mọc trên mái nhà. Cảnh bầu trời
tuyệt đẹp, khiến người ta say mê. Nhưng lúc này Ngô Tiểu Man lại không
có một chút tâm tình nào ngắm mặt trời mọc.
Cả người đau đớn tê dại, Ngô Tiểu Man nhìn Lâm Phi ngồi bên cạnh, lại nhìn bốn phía một chút.
Cô vội vã lấy trong người ra một tấm gương nhỏ.
- Đầu tôi trọc lốc rồi.
Ngô Tiểu Man nhìn mình trong gương, hết sức đau lòng nói.
- Đây là con đường cô chọn. Cô còn phải mạnh lên. Tóc hay gì đó đều là thứ yếu thôi.
Lâm Phi khuyên bảo.
- Tôi không muốn mạnh lên nữa.
Ngô Tiểu Man lập tức trả lời.
- Vậy cô còn muốn tự do không?
- Vẫn muốn.
Ngô Tiểu Man nói.
- Như vậy thì phải mạnh lên. Chúng tôi nghỉ ngơi ở đây một chút rồi tôi đỡ cô về tầng hầm. Sau này mỗi lần trời mưa to, chỉ cần tôi ở Bắc Đẩu