Nghe Ngô Tiểu Man sợ tới tạm thời không muốn sáng tạo ra đao chiêu nữa, Lâm Phi chỉ có thể bất đắc dĩ lộ vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Cô là hầu gái của tôi, đã có mục tiêu rất lớn như vậy thì phải cố
gắng lên. Hiện tại cô phải chọn một trong hai loại phương pháp mà tôi
cho cô. Cô đã không còn đường lui nữa rồi.
Lúc này trong lòng Lâm Phi thầm nghĩ, nếu trong một năm mà không làm Ngô Tiểu Man sáng tạo ra được đao chiêu thì chờ đợi mình chính là không gian huấn luyện đặc
biệt của Hệ Thống Chiến Thần kinh khủng rồi.
- Vậy, vậy tôi... Tôi chọn phương pháp thứ hai, chịu sét đánh đi.
Ngô Tiểu Man tự hỏi một lát. Trái tim lương thiện của cô cuối cùng bỏ qua việc dùng dao thái thịt giết một vạn người.
- Thế là đúng rồi. Vừa hay bên ngoài trời đang mưa. Đi theo tôi lên nóc nhà đi.
Lâm Phi nói xong liền kéo tay Ngô Tiểu Man đi ra ngoài.
- Để tôi cầm cái ô đã.
- Không cần đâu.
Lâm Phi trả lời.
Tà Long nằm trên mặt đất nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện của Lâm Phi
và Ngô Tiểu Man, trong lòng sợ hãi. Hắn sợ trước khi Lâm Phi ra khỏi
phòng cũng kéo mình lên nóc nhà chịu sét đánh.
Vốn Tà Long đã nghĩ đi trường đấu thú là chuyện kinh khủng nhất rồi nhưng hiện giờ hắn mới thấy chương trình huấn luyện Lâm Phi sắp xếp cho Ngô Tiểu Man, biết mình vẫn còn may mắn. Ít nhất là không cần đấu tranh với ông trời.
Bên ngoài biệt thự đang mưa to, hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống mái nhà.
Lâm Phi mang Ngô Tiểu Man lên mái biệt thự.
Hai người đứng dưới mưa.
Ngô Tiểu Man vô cùng sợ hãi nhìn lên bầu trời. Trên bầu trời thỉnh thoảng lại lóe lên tia sét.
Lâm Phi cảm thấy được bàn tay nhỏ bé đang bị hắn nắm hiện đang run rẩy. Hắn bắt đầu thử làm Ngô Tiểu Man buông lỏng.
- Lần đầu tiên hơi hồi hộp một chút, quen rồi là ổn thôi. Cứ từ từ.
Đứng trong cơn mưa to, Lâm Phi mỉm cười nói với Ngô Tiểu Man.
- Chúng ta sẽ bị sét đánh chết. Điện áp này phải tới trên vạn vôn đấy.
- Không sao đâu. Nhiều nhất là trọc đầu thôi. Tôi sẽ không bị đánh chết đâu. Tôi đã quen rồi. Vài lần đầu cô sẽ hơi nguy hiểm, tôi sẽ chú ý,