Nữ học viên nằm trên giường bệnh của Lâm Phi, nằm hơn một giờ vũ trụ vẫn không ngủ được, ngược lại càng ngày càng tỉnh táo.
Chính mình đang ở bên trong một khu thí nghiệm sinh hóa bí mật. Nữ học
viên nghĩ thế nào cũng không an tâm được, càng không thể ngủ thoải mái
như Lâm Phi.
- Lâm Phi, đừng ngủ nữa. Cho dù có nguy hiểm thì hiện giờ chúng ta cũng trốn khỏi đây đi. Ở lại đây, tinh thần tôi sẽ
sụp đổ mất!
Nữ học viên năn nỉ, cũng lay cánh tay Lâm Phi đang ngủ say.
Lâm Phi mở hai mắt mơ màng ra.
Giờ phút này cánh tay của Lâm Phi đã được băng bó tốt, cũng đang được truyền dịch.
Sắc mặt vốn tái nhợt ban đầu bởi thuốc có tác dụng nên đã hồng hào hơn.
- Tôi nói này đại tiểu thư. Tôi là người bị thương đấy. Để cho tôi nghỉ ngơi tiếp đi.
Lâm Phi nói với nữ học viên bên cạnh mình.
- Tôi chịu không nổi rồi. Tôi sợ lắm. Chúng ta đi thôi. Cho dù chết
cũng không nên ở tiếp trong căn phòng bệnh này. Tôi muốn ra ngoài xem.
Nữ học viên cất tiếng nói kiên định với Lâm Phi.
- Được rồi, như cô mong muốn.
Lâm Phi nhìn dáng vẻ đau khổ của nữ học viên, đồng ý thỉnh cầu của cô.
Nữ học viên nghe thấy Lâm Phi đồng ý rồi, trái tim treo cao rốt cục
cũng được thả xuống, đang chuẩn bị rời giường thì nữ học viên đột nhiên