Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 37: Tà Tính

Chương 37: Tà Tính
Hàn Tiêu cảm giác chiếc xe dừng lại. Có người đẩy anh xuống xe, để anh đứng một mình hứng gió một lúc. Sau đó, anh nghe thấy tiếng pô xe gầm lên rồi đi mất. Lúc này, anh mới cởi chiếc mặt nạ đen ra, nhìn quanh hai bên, hóa ra mình đang ở một ngã tư cách tiệm sửa chữa vài con phố.
Trăng sáng vằng vặc trên cao.
“Làm trò bí ẩn.” Hàn Tiêu bĩu môi.
Mục tiêu đã cơ bản đạt được. Hàn Tiêu vừa đi bộ thong thả vừa khẽ hát, chẳng mấy chốc đã về đến ngoài tiệm sửa chữa. Anh phát hiện bên trong vẫn còn sáng đèn, lòng thầm nghĩ gay go rồi. Anh đã mất tích ba ngày, e là đã khiến Lữ Thiến lo sốt vó.
Vừa vào cửa, anh liền thấy Lữ Thiến đang đi đi lại lại với vẻ mặt đầy lo lắng.
Lữ Thiến sa sầm mặt, lập tức xông tới chặn anh lại mắng: “Sao bây giờ cậu mới về?! Cậu có biết đã làm tôi lo lắng thế nào không? Cậu là người từ nơi khác đến, một thân một mình, tôi còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, suýt nữa là đi báo cảnh sát rồi đấy!”
Hàn Tiêu đuối lý, bèn trợn mắt cá chết, ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi.
“Cậu đi đâu thế hả?”
“Đi dạo.”
Lữ Thiến tức tối: “Cậu có thể tìm một cái cớ nào đáng tin hơn không?”
“Tôi thấy đáng tin lắm mà…”
“Hôm qua tôi xem ti vi đưa tin, bãi phế liệu của Cloe có đấu súng, tôi còn tưởng cậu gặp chuyện không may.”
Hóa ra Lữ Thiến lo lắng là vì chuyện này. Hàn Tiêu nghe cô trách mắng không ngớt nhưng không hề thấy mất kiên nhẫn, ngược lại trong lòng còn cảm thấy ấm áp.
Có một người quan tâm đến mình thật không dễ dàng.
Nhưng chút cảm động này đã bị Lữ lão đầu phá nát ngay tức khắc.
“Ta còn tưởng ngươi không sống sót trở về được chứ, thất vọng ghê.”
“Ha ha.”
Lão già chết tiệt!
Lữ Thiến mắng một trận xong mới nguôi giận, cô cắn răng, đau lòng nói: “Mấy hôm nữa tôi mua cho cậu một cái điện thoại, đừng để mất liên lạc nữa… Tiền điện thoại sẽ trừ vào lương của cậu.”
“Không cần đâu, tôi có điện thoại rồi.” Hàn Tiêu lấy chiếc điện thoại màu đen ra.
Cục Mười Ba bảo không được cho người khác số của chiếc điện thoại này ư?
Kệ chứ, nghe hay không là việc của mình.
Mắt Lữ lão đầu sáng lên, ông kéo Hàn Tiêu sang một bên, cau mày hỏi: “Đây là điện thoại mã hóa của Cục Mười Ba, cậu gia nhập Cục Mười Ba rồi à?”
“Ồ, lão gia ngài cũng có kiến thức ghê.” Hàn Tiêu khen qua loa một câu.
“Hừ, đã gia nhập Cục Mười Ba thì còn ở lại tiệm của ta làm công làm gì, mau cút đi cho ta.”
“Ông muốn cút thì tự đi mà cút, dù sao tôi cũng không cút.”
“Ái chà, thằng nhóc thối nhà ngươi, dám nói chuyện với ta như vậy à, ngươi ở lại tiệm của ta chẳng lẽ có âm mưu gì…”
Lữ lão đầu tức không phải nhẹ, bỗng nhiên sắc mặt ông thay đổi, nhìn Hàn Tiêu chằm chằm, gằn từng chữ: “Không lẽ ngươi để ý cháu gái của ta đấy chứ!”
“Ông hiểu lầm rồi!” Hàn Tiêu bỗng cảm thấy có chút không ổn.
Sắc mặt Lữ lão đầu thay đổi xoành xoạch, chỉ trong một giây đã lướt qua đủ loại biểu cảm từ địch ý, trầm tư, thoải mái, hưng phấn, đánh giá, thỏa mãn, vui mừng đến hiền lành… quả thực còn thần kỳ hơn cả màn lật mặt trong Kinh kịch Tứ Xuyên. Ánh mắt như đang nhìn cháu rể của ông khiến Hàn Tiêu sởn cả tóc gáy.
Khoan đã, kịch bản không phải thế này!
“Tiểu Hàn à, Tiểu Thiến nhà ta tuổi cũng không còn nhỏ nữa rồi, hay là… cậu tới luôn đi?”
Hàn Tiêu cứng mặt: “Lão Lữ đầu, có câu nói rất hay, dưa hái xanh không ngọt.”
“Dưa xanh không ngọt nhưng không hái thì đến dưa cũng chẳng có mà ăn. Thằng con trai xui xẻo của ta, cống hiến duy nhất của nó là sinh cho ta một đứa cháu gái. Nhà chúng ta cần người nối dõi tông đường, cậu cố gắng lên, sinh cho ta một đứa chắt trai nữa đi.”
Ai “nhà chúng ta” với ông chứ, ông đừng có gây chuyện cho tôi!
“Ha ha, người trẻ các cậu yêu đương thì phải oanh oanh liệt liệt, sao có thể chậm rì rì được, ta chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.” Lữ lão đầu vỗ vai Hàn Tiêu, vẻ mặt cao thâm khó dò, rồi thong thả bỏ đi, để lại Hàn Tiêu đứng ngơ ngác trong gió.
Mấy ông già mong có cháu bế thật là đáng sợ mà!
Hàn Tiêu quay người lại, đã thấy Lữ Thiến đứng sau lưng mình từ lúc nào. Đôi mắt cô sáng long lanh như sắp ngấn nước, cứ trừng trừng nhìn anh mà không nói lời nào.
“Tôi nói đây là hiểu lầm thôi, cậu tin không?”
“Đồ, đồ xấu xa.” Lữ Thiến che gương mặt đỏ bừng, quay người chạy thình thịch lên lầu.
Xem ra là không tin rồi.
Hàn Tiêu lộ vẻ đau khổ, “bốp” một tiếng vỗ trán.
Chuyện hôm nay đúng là tà ma quá đi.
...
Mấy ngày nay La Huyền có chút đứng ngồi không yên, lo lắng Hàn Tiêu sẽ gia nhập bộ Hậu cần trong tương lai và ảnh hưởng đến địa vị của hắn.
Cuối cùng, La Huyền không nhịn được nữa, bèn tìm trưởng bộ để hỏi thăm lai lịch của Hàn Tiêu.
“Thông tin cụ thể về cậu ta là cơ mật.” Trưởng bộ Hậu cần là một gã béo bụng phệ, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ. Gã nhìn quanh, thấy không có ai mới hạ giọng nói: “Tôi chỉ có thể nói cho cậu biết, cậu ta đã gia nhập Cục Mười Ba.”
La Huyền chỉ cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, căng thẳng hỏi: “Cậu ta sẽ gia nhập bộ Hậu cần hay bộ Nghiên cứu Phát triển?”
Nếu gia nhập bộ Hậu cần, hắn mới có thể chèn ép đối phương. Còn nếu đối phương gia nhập bộ Nghiên cứu Phát triển thì hắn đành bó tay.
Trưởng bộ Hậu cần lắc đầu: “Đều không phải, cậu ta được đặc cách tuyển vào bộ Hành động Bí mật, mấy ngày nữa sẽ đến báo danh.”
La Huyền hoàn toàn bất ngờ, bị tin tức này làm cho ngớ người.
Người ta vốn dĩ không đến bộ Hậu cần để cạnh tranh với hắn, thế này thì còn chèn ép cái quái gì nữa!
Hắn đã cẩn trọng làm việc mấy năm mà vẫn chưa đủ tư cách gia nhập bộ Hành động Bí mật, vậy mà gã đồng nghiệp bí ẩn đã khiến hắn phải nếm trái đắng kia lại được đặc cách tuyển vào ngay ngày đầu tiên. Tiêu chuẩn của bộ Hành động Bí mật mà hắn vẫn luôn theo đuổi lại bị người khác âm thầm nẫng tay trên như vậy, La Huyền tức đến nổ phổi.
Thật không công bằng!
...
Một tuần sau sự kiện đấu súng ở bãi phế liệu của Cloe, lão đại của sáu khu còn lại ở Tây Đô đã tụ tập lại để thảo luận về một chuyện lớn xảy ra gần đây — địa bàn khu Bảy đã mất đi người cai quản, Con báo đã biến mất khỏi thế gian.
Các lão đại khác đã tìm hiểu được những thông tin vụn vặt qua nhiều kênh khác nhau. Việc Con báo biến mất lại có liên quan đến Cục Mười Ba quyền lực ngất trời, tin tức này lập tức gây chấn động cho tất cả bọn họ.
Con báo rốt cuộc đã làm gì mà lại chọc phải gã khổng lồ này?
Lão đại khu Hai có vẻ là người đứng đầu trong số họ, cũng là người khởi xướng cuộc họp lần này, ông ta nặng nề lên tiếng: “Con báo mất tích rồi, hắn đã chọc phải người không nên chọc, e là sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa.”
Các lão đại có mặt ở đây đều có chút cảm giác mèo khóc chuột. Đừng nhìn vẻ ngoài uy phong lẫm liệt của bọn họ, thực tế ai cũng biết Cục Mười Ba có thể khiến bất kỳ ai trong số họ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này bất cứ lúc nào. Những thế lực ngầm như bọn họ căn bản không thể gây ra bất kỳ sóng gió nào.
Thủ đô Tây Đô chung quy vẫn là thủ phủ của một quốc gia. Bọn họ trông có vẻ oai phong, nhưng thực chất chỉ là những con chuột ăn chút cơm thừa canh cặn trong góc tối, thậm chí còn không bằng những kẻ buôn súng đạn, tin tức ở khu ổ chuột. Người ta đều có chỗ dựa vững chắc, còn những lão đại như bọn họ chẳng qua chỉ là công cụ trong tay một vài quan lớn của Tinh Long, ngày nào đó dùng không vừa ý, chỉ một câu nói là có thể đẩy bọn họ vào chỗ chết.
“Địa bàn khu Bảy ai sẽ tiếp quản?”
Các vị lão đại nhìn nhau, không một ai lên tiếng.
Lẽ ra việc tiếp quản địa bàn phải là một vòng phân chia lợi ích mới đầy tranh giành, nhưng không ai mở miệng cả. Không phải là họ không thèm muốn địa bàn của Con báo, mà là tình hình vẫn chưa sáng tỏ, khu Bảy trong mắt họ đã biến thành một cái đầm rồng hang hổ, ai biết mình có chọc phải chuyện như Con báo hay không.
Lão đại khu Hai nhìn một vòng, trầm giọng nói: “Đều không muốn tiếp quản à?”
Mọi người im lặng.
“Được, vậy thì chờ người mới lên thay đi.” Lão đại khu Hai mặt không cảm xúc.
Khu vực xám của khu Bảy mất đi người cai quản, tất sẽ dẫn tới một trận gió tanh mưa máu. Một vài “người thông minh” từng bị Con báo đè đầu cưỡi cổ sẽ thấy được cơ hội để tiến thêm một bước.
Nhưng đây không phải là các lão đại đồng ý cho người mới cơ hội, mà là họ đang đứng nhìn từ xa, muốn chờ một “kẻ có dã tâm” làm bia đỡ đạn để dò đường cho họ, tìm hiểu rõ tình hình khu Bảy. Chờ đến lúc đó, các lão đại có mặt ở đây mới ra tay, dùng thế lực đan xen chằng chịt của mình để quét sạch kẻ mới nổi, sau đó mới phân chia địa bàn khu Bảy.
Miếng bánh lợi ích cố hữu có thể bớt đi một người chia thì tự nhiên là chuyện tốt, họ sẽ không cho phép một lão đại mới thật sự xuất hiện và ngồi ngang hàng với mình.
...
Hàn Tiêu ở lại tiệm sửa chữa mấy ngày, nằng nặc đòi ứng trước lương tháng đầu tiên để đặt hàng một lô vật liệu từ Cục Mười Ba.
Một viên đạn màu đỏ sậm nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay Hàn Tiêu, trên đầu đạn có khắc hoa văn hình ngọn lửa.
[Đạn Gây Cháy: Sau khi trúng mục tiêu sẽ bùng cháy trong phạm vi đường kính ba mét, gây sát thương thiêu đốt kéo dài.]
Giới thiệu rất đơn giản, nhưng Hàn Tiêu biết hiệu quả thực tế còn mạnh hơn nhiều.
Nguyên lý của đạn gây cháy là nạp một loại khí cực kỳ dễ cháy và có tính kết dính vào làm chất mồi cho đầu đạn. So với đạn xuyên giáp gây cháy (bom napalm), điều kiện bắt lửa của nó đơn giản hơn nhiều, không cần vật liệu dễ cháy mà có thể tự bốc cháy, là một loại đạn chuyên dùng để đốt cháy. Loại khí này cần được thu thập thông qua phản ứng hóa học, sau đó trộn với một loại khí trơ khác theo tỷ lệ nhất định để không tự bốc cháy. Dùng khí làm chất mồi sẽ khó chiết xuất hơn so với chất lỏng hay hạt rắn. Một khi đầu đạn bị mở ra, dù ở trong môi trường chân không, khí dễ cháy cũng có thể tự đốt cháy hết trong thời gian ngắn, nghiễm nhiên có tính bảo mật.
Phương pháp tinh luyện khí có các bước thí nghiệm nghiêm ngặt trên bản vẽ, anh vẫn chưa học nhánh năng lượng (hóa sinh cơ sở) nên không hiểu nguyên lý, chỉ cần làm theo là được.
Đạn dược có thể được chế tạo thành nhiều cỡ nòng khác nhau, từ đạn súng lục đến đạn súng bắn tỉa, hơn nữa còn dễ chế tạo, rất thực dụng, nguồn tiêu thụ cũng rộng hơn. Mấy ngày nay anh đã cố gắng chế tạo mấy chục viên đạn gây cháy.
Hàn Tiêu cũng tiện tay dùng vật liệu thép tốt hơn để chế tạo một thanh chiến đao gấp, nặng 5.3 pound, dài 0.65 mét, sau khi gấp lại chuôi đao dài 0.12 mét, lực tấn công cận chiến từ 13~19, toàn thân đen bóng, trên thân đao có hoa văn xếp lớp từng đoạn, mũi đao là góc vuông, giống như dao khắc. Loại vũ khí cận chiến dành cho tân thủ này không có tác dụng lớn với anh, làm ra cũng chỉ là có còn hơn không.
Số kinh nghiệm từ việc chế tạo đạn gây cháy và chiến đao gấp, anh dùng để nâng cấp [Hòa Hợp Máy Móc Sơ Cấp] lên cấp bốn.
[Hòa Hợp Máy Móc Sơ Cấp] cấp tối đa là cấp năm, còn thiếu 15,000 kinh nghiệm. [Xạ Kích Cơ Sở] hiện tại cấp tám, cần 45,000 kinh nghiệm để lên cấp tối đa. Chỉ cần bỏ ra thêm 60,000 kinh nghiệm là có thể nhận được thêm hai điểm tiềm năng.
Mỗi quốc gia đều nắm giữ những kiến thức tiến giai khác nhau và coi chúng như bí mật. Một trong những tác dụng của chúng là để thu hút những siêu năng lực gia mạnh mẽ hoạt động độc lập. Hải Lam Tinh chỉ có kiến thức nghề nghiệp của ba hệ chính: Dị năng, Võ đạo và Cơ giới.
Không có bất kỳ hành tinh tân thủ nào có đủ kiến thức của cả năm hệ chính. Bảng câu hỏi định hướng nghề nghiệp ban đầu của người chơi sẽ quyết định hệ thống phân phối họ đến loại hành tinh tân thủ nào.
Ví dụ như ở một hành tinh tân thủ có bối cảnh cổ đại, bạn muốn chế tạo máy móc, liệu có khả thi không?
Ấy, đừng nói nữa, vẫn có khả năng đấy.
Thế nhưng, bạn phải tự tay luyện thép, rèn đúc, nung chảy, không có máy tiện hay thiết bị phụ trợ, muốn tạo cái gì cũng phải làm thủ công, hơn nữa rất nhiều thứ còn không tạo ra được, nguyên liệu cũng không đủ, hiệu suất thấp đến mức khiến người ta phát điên.
Cục Mười Ba nắm giữ kiến thức tiến giai, vừa hay có kiến thức tiến giai của nhánh Vũ trang thuộc hệ Cơ giới, nhưng chỉ mở cho những nhân viên có quyền hạn cao, ít nhất phải đạt đến quan hệ [Tôn Kính] mới có thể xem qua, quá tốn thời gian.
Hàn Tiêu thầm nghĩ, nếu muốn có được kiến thức tiến giai trong thời gian ngắn, anh phải tận dụng cơ hội làm nhiệm vụ, đi đường tắt, tự mình tạo nhiệm vụ để nâng cấp quan hệ với Cục Mười Ba.
Hiện tại chưa có cơ hội, chỉ có thể chờ đợi.
Hàn Tiêu cũng không quên các đơn hàng của tiệm sửa chữa, đối với anh mà nói thì đó không phải là công việc, vô cùng nhàn nhã.
Mấy ngày nay Lữ Thiến cứ lảng tránh anh, không dám nhìn thẳng vào Hàn Tiêu, nói chưa được mấy câu đã đỏ mặt bỏ chạy, khiến Hàn Tiêu rất bất đắc dĩ.
Đều là tại Lữ lão đầu!
Lão già đó còn đứng bên cạnh cười, ra vẻ “lại đây, ta cho ngươi xem cái bảo bối lớn”.
Cảm giác của Lữ Thiến đối với Hàn Tiêu rất phức tạp. Cô đã tự hỏi mình không chỉ một lần, mình có ghét Hàn Tiêu không? Câu trả lời là không.
Nhưng mình có thích Hàn Tiêu không? Cũng là không, tuyệt đối không phải là kiểu thích giữa nam và nữ, mô tả chính xác phải là “ngưỡng mộ”.
Nhưng nếu mình thẳng thừng từ chối Hàn Tiêu, liệu anh có tức giận bỏ đi không? Lữ Thiến không nỡ để mất một trợ thủ tốt (và rẻ) như vậy.
Vì thế Lữ Thiến vẫn vô cùng rối rắm, cứ lảng tránh Hàn Tiêu, lo lắng anh sẽ yêu cầu cô trả lời thẳng thắn. Trong lòng cô rối như tơ vò, cứ tung đồng xu tự hỏi: Nếu anh ấy tỏ tình, mình nên làm gì đây?
Trong lúc Lữ Thiến đang tự mình rối rắm, điện thoại của Hàn Tiêu vang lên.
Phùng Quân gửi tới một tin nhắn: “Giấy chứng nhận của cậu đã được phê duyệt rồi, hôm nay đến báo danh.”
“Cuối cùng cũng đến rồi.”
Mắt Hàn Tiêu sáng lên.




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất