Hai gia hỏa hèn mọn bỉ ổi lại nhao nhao trước mặt Tề Nhạc cùng Hải Như
Nguyệt, nhìn bộ dáng của bọn họ làm gì giống lão đại của hắc bang chứ,
quả thực là lưu manh vô lại trên đường cái, bộ dáng hèn mọn bỉ ổi của
hai người này, lại cãi nhau đỏ mặt tia tai, thần thái và ngôn từ không
cần diễn tả cũng rõ.
Mạnh Bắc thấy sắc mặt Tề Nhạc cùng Hải Như Nguyệt không tốt lắm, vội vàng ho một tiếng, nói:
- Hai vị giáo chủ, chúng ta nên mời khách nhân vào trong trước đã, ngồi xuống bàn lại, hai vị tranh giành nhiều năm như thế, hôm nay cũng đừng
có tranh cãi nữa.
Hồ Quang hừ một tiếng, nói:
- Ai nguyện ý tranh giành với hắn, quả thực là một tiện nhân mà. Tề huynh đệ, muội muội xinh đẹp, mau vào trong ngồi đi.
Dịch An không chút yếu thế nói:
- Thôi đi pa ơi..., tôi biết anh sợ mà, hai vị, mời vào trong.
Bất kể thế nào nói, nếu không phải bọn họ chặn đường ra vào. Tề Nhạc