Chương 1:
Khi Sở Vãn Ninh mở mắt ra, thứ đập vào mắt nàng là đỉnh màn gấm dệt kim với đóa hoa sen song sinh quen thuộc.
Trong không khí phảng phất mùi trầm thủy, xen lẫn tiếng tơ trúc mơ hồ vọng từ ngoài cửa sổ, cùng tiếng cười nói khe khẽ của đám nha hoàn.
Nàng nhìn chằm chằm vào đóa sen ấy suốt mười nhịp thở, rồi mới chậm rãi ngồi dậy.
Một đôi tay đưa tới đỡ nàng, động tác nhẹ nhàng cung kính: “Tiểu thư tỉnh rồi ạ? Hôm nay là thọ yến của lão phu nhân phủ tể tướng, nếu không trang điểm e là sẽ muộn mất.”
Sở Vãn Ninh nhìn người vừa nói, ánh mắt dừng lại trên gương mặt quen thuộc ấy — thanh tú, khóe môi hơi cong, trông rất trung thành.
Thanh Hòa.
Nha hoàn mà kiếp trước nàng tin tưởng nhất, cũng là kẻ cuối cùng đâm một nhát vào tim nàng.
Sở Vãn Ninh không gạt tay nàng ta ra, trái lại còn khẽ mỉm cười: “Thanh Hòa, giúp ta trang điểm đi.”
Giọng nàng bình tĩnh đến mức chính nàng cũng có chút bất ngờ.
Thanh Hòa đáp một tiếng, quay người đi lấy hộp trang điểm.
Khi quay lưng lại, khóe môi nàng ta khẽ cong lên rất nhanh.
Nụ cười ấy Sở Vãn Ninh nhìn rõ — kiếp trước nàng tưởng đó là niềm vui vì mình được ăn vận lộng lẫy, nay nhìn lại, rõ ràng là sự đắc ý khi con mồi đã vào lồng.
Nàng hạ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn thêu trên chăn gấm.
Nàng đã trọng sinh.
Nàng mất cả một đêm để tiêu hóa chuyện này.
Ký ức kiếp trước như một thanh sắt nung đỏ, khắc sâu vào xương máu — mười bảy tuổi gả cho Tuyên Bình hầu Thẩm Độ, năm năm phu thê, đổi lại là một chén rượu độc và ba chữ:
Ngươi quá ngu.
Có hai người nói nàng ngu. Một là phu quân Thẩm Độ, một là thứ muội Sở Vãn Đường do chính tay nàng nuôi lớn.
Mà phu quân tốt của nàng ôm lấy muội muội tốt của nàng, nói rằng Sở gia sớm đã bị định tội, giữ nàng sống đến hôm nay chỉ là sợ nàng chết sớm quá sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Nay mọi chuyện đã ngã ngũ, nàng — Tuyên Bình hầu phu nhân — cũng không còn lý do tồn tại.
Nàng nhớ rõ cảm giác bỏng rát khi chén rượu trôi xuống cổ họng, nhớ khi ngã xuống đất đã nhìn thấy đôi giày thêu — trên mặt giày của Sở Vãn Đường thêu một cành mai đỏ, chính tay nàng thêu làm quà sinh nhật cho muội muội. Đôi giày ấy giẫm lên ngón tay nàng, nàng nghe thấy một tiếng cười khinh miệt.
“Tỷ cứ yên tâm, mọi việc trong phủ, muội sẽ thay tỷ lo liệu.”
Sau đó nàng chết.
Chết dưới tay phu quân thâm hiểm và muội muội phản tâm độc ác.
Trước khi chết, tin cuối cùng nàng nhận được là cả Sở gia bị chém đầu, từ phụ thân đến đứa cháu nhỏ nhất, không một ai sống sót.
Sở Vãn Ninh khép mắt, ép xuống những cảm xúc đang cuộn trào.
Mối thù kiếp trước, kiếp này sẽ từ từ tính.
Thanh Hòa bưng chậu nước tới hầu nàng rửa mặt. Khi tay chạm vào làn nước ấm, Sở Vãn Ninh bỗng lên tiếng: “Mấy ngày nay trong triều, phụ thân có việc gì quan trọng không?”
Thanh Hòa vẫn làm việc, thuận miệng đáp: “Nô tỳ không rõ lắm. Nhưng nghe nói long thể hoàng thượng không được khỏe, sau khi thái tử giám quốc, trong triều hình như có chút bất ổn.”
Sở Vãn Ninh “ừ” một tiếng, không hỏi thêm.
Nàng đương nhiên biết triều đình bất ổn.
Kiếp trước, chính sự “bất ổn” này khiến Sở gia bị diệt môn. Cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa thái tử và tam hoàng tử lên đến cao trào, Sở gia vì đứng sai phe, bị phe tam hoàng tử cấu kết với Thẩm Độ vu tội thông địch phản quốc, cả nhà bị chém.
Còn Thẩm Độ, giờ Sở Vãn Ninh nhìn rõ hơn nhiều so với kiếp trước.
Hắn cưới nàng chưa từng vì yêu, thậm chí cũng không phải vì quyền thế Sở gia.
Khi Sở gia hưng thịnh, hắn là hồng nhân trước mặt hoàng thượng, tiền đồ vô lượng.
Khi Sở gia suy bại, hắn là kẻ đầu tiên giẫm lên nàng để thăng tiến.
Ngay từ đầu, hắn chưa từng đứng về phía Sở gia, mà đầu quân cho tam hoàng tử — đứa con được hoàng thượng sủng ái nhất, cũng là kẻ thắng cuối cùng.
Còn Sở Vãn Đường, muội muội do chính tay nàng nuôi lớn, lại càng không đáng nhắc tới.
Mẫu thân Sở Vãn Ninh mất sớm, sau khi phụ thân tái hôn, muội muội Sở Vãn Đường do kế mẫu sinh ra được nuôi bên cạnh nàng.
Nàng dạy muội đọc sách, viết chữ, dạy thêu thùa, ngay cả cây trâm ngọc trong lễ trưởng thành cũng do nàng tự tay chọn.
Đáp lại, Sở Vãn Đường leo lên giường tỷ phu, rồi chính tay dâng chén rượu độc đến bên môi tỷ tỷ mình.
Sở Vãn Ninh nhìn mình trong gương đồng một lúc.
Gương mặt trong gương còn trẻ trung xinh đẹp, giữa hàng mày vẫn còn nét non nớt chưa phai. Mười bảy tuổi, mọi thứ còn chưa bắt đầu.
Nàng khẽ cong môi cười.
“Hôm nay sắc mặt tiểu thư thật tốt.” Thanh Hòa vừa chải tóc vừa nói, “Nô tỳ chải cho người kiểu tóc Phi Tiên nhé, phối với chiếc áo màu đỏ son kia, lão phu nhân nhìn thấy chắc chắn sẽ khen.”
Sở Vãn Ninh nhìn gương mặt ân cần của Thanh Hòa trong gương, bỗng nói: “Hôm nay không mặc bộ đó.”
Thanh Hòa ngẩn ra: “Tiểu thư chẳng phải luôn thích nhất bộ ấy sao?”
“Quá phô trương.” Giọng Sở Vãn Ninh nhàn nhạt, “Mừng thọ lão phu nhân, nhân vật chính là bà, ta ăn mặc quá rực rỡ thì còn ra thể thống gì. Lấy bộ màu sen nhạt thêu năm ngoái ra, phối với trâm bạch ngọc là được.”