Chương 3:
Hoàng thượng nay ngoài năm mươi, do dùng đan dược lâu năm nên dung mạo tiều tụy, nhưng tinh thần còn khá.
Bên cạnh là thái tử và tam hoàng tử — thái tử trầm ổn, tam hoàng tử trẻ trung khí thịnh. Ai tinh ý đều nhận ra, hoàng thượng thiên vị tam hoàng tử, còn thái tử chỉ như vật trang trí.
Kiếp trước, chính vị hoàng đế thiên vị đứa con út này đã do dự không quyết giữa cuộc tranh đấu giữa Thái tử và Tam hoàng tử.
Cuối cùng, khi Tam hoàng tử vu hãm Sở gia, ông ta chưa hề điều tra đã hạ chỉ tru di cả nhà.
Sở Vãn Ninh cúi mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Sau khi thánh thượng an tọa, yến tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu.
Giữa lúc chén tạc chén thù, Tam hoàng tử nâng chén rượu, liếc mắt ra hiệu với Thẩm Độ. Thẩm Độ gật đầu, đứng dậy đi về phía lão phu nhân.
“Vãn bối Thẩm Độ, thay mặt Tam hoàng tử kính lão phu nhân một chén. Điện hạ nói, chiến tích năm xưa lão phu nhân theo lão thái gia chinh chiến sa trường khiến người vô cùng khâm phục.”
Lời nói rất khéo léo, vừa nâng cao lão phu nhân, vừa giúp Tam hoàng tử ghi điểm. Lão phu nhân cười đến không khép miệng, liên tục nói “không dám nhận”.
Sau khi kính rượu xong, ánh mắt Thẩm Độ tự nhiên lướt qua người Sở Vãn Ninh, dừng lại một thoáng.
Sở Vãn Ninh hơi cúi mắt, nâng chén trà nhấp một ngụm, thậm chí không nhìn hắn lấy một lần.
Nàng cảm nhận được ánh mắt kia dừng trên người mình lâu hơn một chút rồi mới rời đi.
Thế là đủ.
Kiếp trước nàng quá nóng vội, khiến Thẩm Độ nghĩ nàng là kiểu “dễ có được”.
Đàn ông trước giờ không biết trân trọng những thứ quá dễ đạt được. Kiếp này, nàng sẽ khiến Thẩm Độ cầu mà không được, để hắn như kẻ săn mồi đuổi theo nàng, rồi vào khoảnh khắc hắn tưởng sắp chạm tay tới, nàng sẽ cắn đứt cổ họng hắn.
Rượu qua ba tuần, lão phu nhân bỗng cười nói: “Hôm nay vui vẻ, nghe nói Tam hoàng tử giỏi hội họa, hay là để lại cho Sở phủ một bức mặc bảo?”
Tam hoàng tử mỉm cười điềm đạm, ánh mắt bỗng dừng trên người Sở Vãn Ninh.
“Bổn điện hạ nghe nói Sở đại tiểu thư tinh thông cầm kỳ thư họa. Chi bằng chúng ta hợp tác một bức, ta vẽ, tiểu thư đề thơ, thế nào?”
Ánh mắt cả sảnh lập tức đồng loạt hướng về phía Sở Vãn Ninh.
Kiếp trước, nàng vui vẻ nhận lời, còn đặc biệt dùng kiểu chữ nhỏ cài hoa mà nàng đắc ý nhất, đề một bài thơ dài.
Kết quả Tam hoàng tử vẽ hoa mai mùa đông, còn nàng lại đề thơ mùa xuân, văn không hợp ý, trở thành trò cười. Sau đó nàng mới biết từ Thanh Hà rằng Tam hoàng tử đã tạm thời đổi nội dung bức tranh, còn nàng thì bị che giấu.
Sau chuyện đó, Tam hoàng tử xem thường nàng, cho rằng nàng chỉ là tiểu thư khuê các hữu danh vô thực. Khi Sở gia sa sút, chính Tam hoàng tử là người đầu tiên điểm danh họ.
Sở Vãn Ninh ngẩng đầu, nhìn về phía Tam hoàng tử.
Vị hoàng tử trẻ ngồi ở vị trí cao, khóe môi mang theo nụ cười nắm chắc phần thắng. Đề nghị hôm nay của hắn, bề ngoài là nâng nàng, thực chất là giăng bẫy. Dù nàng nhận hay không, cũng đều bất lợi.
“Điện hạ quá khen, thần nữ không dám nhận.” Sở Vãn Ninh đứng dậy, không kiêu không nịnh hành lễ, “Gần đây bệnh mắt thần nữ tái phát, e rằng chữ viết không đẹp. Nhưng muội muội thần nữ là Vãn Đường, chữ nhỏ còn hơn thần nữ gấp mười. Nếu điện hạ không chê, chi bằng để muội ấy thử?”
Tam hoàng tử hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ.
Sở Vãn Đường ngồi trong góc, nghe vậy bỗng ngẩng đầu, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng loạn.
Nàng liếc Sở Vãn Ninh một cái rồi vội cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Tỷ tỷ nói đùa, muội sao dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt điện hạ.”
“Muội không cần khiêm tốn.” Sở Vãn Ninh cười nhẹ, “Bài kinh văn tháng trước muội chép cho mẫu thân, bà gặp ai cũng khen, nói không thua kém các bậc danh gia bên ngoài.”
Lời này vừa dứt, mấy vị phu nhân lập tức hứng thú, đồng loạt nhìn về phía Sở Vãn Đường. Mặt nàng ta đỏ bừng, môi run run, muốn từ chối mà không thể.
Tam hoàng tử hứng thú nhìn hai tỷ muội, dường như thấy cảnh này rất thú vị. Hắn cười khẽ: “Vậy mời Sở nhị tiểu thư cầm bút.”
Sở Vãn Ninh ngồi xuống, nâng chén trà, mượn vành chén che đi nụ cười nơi khóe môi.
Chữ nhỏ của Sở Vãn Đường quả thật không tệ, thậm chí hơn nàng.
Nhưng nàng ta có một điểm yếu chí mạng — tâm lý kém, trước mặt đông người viết chữ nhất định tay run.
Kiếp trước, Sở Vãn Đường cũng vì run tay khi viết trong tiệc sinh nhật của nàng mà thành trò cười, từ đó không dám thể hiện trước người khác nữa.
Giờ đây Sở Vãn Ninh công khai “tài năng” của nàng, lại lấy lời khen của mẫu thân làm đảm bảo, khiến nàng không còn đường lui.
Quả nhiên, khi Sở Vãn Đường đứng dậy tiến đến bàn viết, tay đã run nhẹ. Nàng cầm bút, chấm mực, đề thơ lên tranh của Tam hoàng tử. Nét đầu còn ổn, nét thứ hai bắt đầu run, đến nét thứ ba, chữ “nguyệt” viết cong vẹo, hoàn toàn mất phong độ.
Mấy vị phu nhân trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý.
Tam hoàng tử liếc nhìn chữ đề, nụ cười nhạt đi vài phần, không nói gì, quay người rời đi.
Mặt Sở Vãn Đường trắng bệch.
Sở Vãn Ninh cúi mắt, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn. Nàng thấy ánh mắt Thẩm Độ dừng trên mặt mình một lúc, như đang đánh giá lại nàng.
Nàng thản nhiên trò chuyện với một vị phu nhân bên cạnh.
Đây chỉ là khởi đầu.
Sau yến tiệc, Sở Vãn Ninh trở về viện của mình.
Thanh Hà vừa giúp nàng thay y phục vừa lẩm bẩm: “Hôm nay sao tiểu thư lại nhường cơ hội đề thơ cho nhị tiểu thư? Tam hoàng tử khó lắm mới mở lời, cơ hội thể hiện tốt như vậy…”
Sở Vãn Ninh nhìn nàng qua gương đồng.
Câu nói này, trước kia nàng đã nghe vô số lần. Trước kia nàng tưởng Thanh Hà tiếc thay cho mình, giờ mới hiểu đó là đang thăm dò suy nghĩ thật của nàng.
“Thể hiện?” Sở Vãn Ninh khẽ cười, “Hôm nay Tam hoàng tử vẽ cúc mùa thu, nếu ta thật sự đề thơ mùa xuân, mới là mất mặt.”
Tay Thanh Hà khựng lại, vẻ mặt thoáng mất tự nhiên: “Sao tiểu thư biết điện hạ sẽ vẽ gì?”
“Đoán thôi.” Sở Vãn Ninh cởi dây áo ngoài, giọng thản nhiên, “Tam hoàng tử giỏi vẽ cúc, hôm nay lại là mùa thu, vẽ cúc chẳng phải hợp lý sao?”