Không ngờ rằng...
Ngư Bài Quân nói:
- Công tử không cần phải lo lắng, biết rõ danh tiếng của Nhục Phi Tiên ở trong trấn ngoài tại hạ thì không có ai hết.
Bách Nhân cùng với Thiên Nhân là huynh đệ lớn lên với ta, tuyệt sẽ không để lộ ra phong thanh.
Hơn nữa Tuyên Hóa bên kia cũng nếu có hành động Bài Quân sẽ biết được sớm, tuyệt đối không có nguy hiểm.
- Huynh ở Tuyên Hóa...
- Ha ha nói ra chắc công tử không tin.
Năm đó Đồng Hoàn đồng đại ca sau khi cứu gia mẫu và tai hạ ra đã bái gia
mẫu làm nghĩa mẫu, hiện tại ở Tuyên Hóa đảm nhiệm chức binh tào Ba châu.
- Sao?
Lý Ngôn Khánh lắp bắp kinh hãi.
Đồng Hoàn?
Chính là tên đội trưởng ở Lạc Dương năm đó mình dùng tiền bạc lôi kéo hiện tại đã trở thành binh tào?
Lý Ngôn Khánh thậm chí không nhớ được dáng vẻ của Đồng Hoàn nhưng nghe Ngư Bài Quân nói như vậy hắn liền kinh ngạc kêu lên một cái .
- Năm đó sau khi chúng ta đến đây quân phủ nhân thủ đúng là khan hiếm.
Gia mẫu nói chúng ta tuy có thể dựa vào lão hữu của tiên phụ nhưng cũng cần tìm chút phương pháp, tính tình của ta hơi thô đảm đương không nổi chốn quan trường dễ dàng đắc tội với người khác tuy nhiên Đồng đại ca lại là người khéo léo, gia mẫu bỏ ra một chút tiền bạc để cho Đồng đại ca tới
quan phủ làm việc bảy tám năm trôi qua Đồng đại ca cũng rất có thanh
sắc.
Chẳng những trở thành đại đoàn đầu Tuyên Hóa mà còn đảm nhiệm chức quan bái binh tào phụ trách luyện binh.
Công tử có lẽ không biết, Ba châu khu vực này vắng vẻ hơn nữa Lý Liêu chiếm
đa số hán nhân rất ít, Đồng đại ca khi tới liền được trọng dụng, về sau
Mạch thái thú tới, quận trưởng lúc đó đề cử Đồng điạ ca ha ha Đồng đại