Chương 4
Trên trán Dương Văn Tiến toát mồ hôi lạnh.
Dương Lưu thị run rẩy chạy ra đuổi đám hàng xóm đang đứng xem náo nhiệt.
Sau đó đóng chặt cửa lại.
Vị Tứ Vương gia này cách đây không lâu đã đến ngọn núi do ta quản hạt để tu hành thanh tịnh.
Thế mà chẳng hề dâng cho ta một chút lễ vật nào.
Ngược lại còn cúng bái không ít hương khói cho cái đạo quán rỗng tuếch kia.
Ta rất tức giận.
Cho nên bây giờ vừa hay kéo hắn ra gánh tội.
Giọng Dương Văn Tiến run rẩy, tay cũng run theo.
“Tú Nương, lời này không thể nói bừa được.”
“Dân thường mà bịa đặt về hoàng thân quốc thích thì là tội chém đầu!”
Ta đâu có sợ chém đầu.
Cho nên nói rất đanh thép.
“Ta vì sao phải nói dối?”
“Tứ Vương gia chính là gian phu của ta, gian phu của ta chính là Tứ Vương gia!”
Thấy ta thẳng thắn như vậy, Dương Văn Tiến vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức muốn chết.
Ta mặc kệ, tiếp tục nói.
“Đêm qua mưa lớn, ta không xuống núi được nên ngủ lại ở miếu Sơn thần, vừa hay gặp Tứ Vương gia dẫn theo tùy tùng vào tránh mưa.”
“Quần áo ta ướt sũng, lạnh đến run, Tứ Vương gia cứ nhất quyết ôm ta vào lòng sưởi ấm, còn nói đợi tu hành xong sẽ đưa ta về kinh thành sống sung sướng.”
Dương Văn Tiến vẫn nửa tin nửa ngờ.
Ngay cả ta nói mà cũng sắp tin là thật.
Ta liền vào phòng thu dọn hành lý.
“Phu quân à, lần này ta trở về là để từ biệt.”
“Nhà ta nhỏ bé, còn người ta là huynh trưởng của đương kim thiên tử. Người xưa nói cánh tay không vặn nổi đùi, đến nước này ta chỉ còn cách hy sinh bản thân thôi.”
Ta vỗ vai Dương Văn Tiến.
“Tiệc nào rồi cũng phải tan.”
“Phu quân không cần vì Tú Nương mà buồn.”
“Bảo trọng!”
Ta đang thu dọn hăng hái.
Dương Văn Tiến lại gọi: “Khoan đã!”
“Ngươi nói Tứ Vương gia để ý đến ngươi, nói miệng không bằng chứng, có gì chứng minh không?”
Ta nghĩ một chút.
Thuận tay ném ra một miếng ngọc bài khảm vàng tinh xảo.
Trên núi của ta có vô số mạch khoáng.
Loại này muốn lấy lúc nào cũng có.
Nhưng Dương Văn Tiến chỉ là kẻ nghèo rớt mồng tơi, làm sao từng thấy thứ này?
Chỉ biết loại phỉ thúy thượng hạng này chắc chắn thuộc về người giàu sang quyền thế.
Lúc này hắn thật sự tin.
Dương Văn Tiến ngồi thẫn thờ dưới đất.
Rồi như bừng tỉnh.
Nhào tới ôm chặt chân ta.
Giọng đầy tình nghĩa.
“Tú Nương, vợ chồng một ngày nghĩa trăm ngày.”
“Nếu Tứ Vương gia thật sự để ý đến nàng, vi phu cũng không thể cưỡng cầu.”
“Chỉ mong nàng niệm tình phu thê, giúp vi phu một phen!”