Chương 26: Thi Từ Đại Hội
Ấp a ấp úng hồi lâu, Bạch Vũ Quân an tĩnh lại, bắt đầu nghiên cứu vì sao lại thành ra như vậy.
Cẩn thận suy nghĩ một phen, nàng phát hiện mình đã quá nghĩ đương nhiên, cho rằng chỉ cần luyện hóa hoành cốt là có thể khẩu thổ nhân ngôn, loại ý nghĩ này vô cùng ngây thơ, hơn nữa căn bản không làm được.
Trong thực tế, một người nếu trong thời gian ngắn không nói chuyện thì cũng không ảnh hưởng tới năng lực ngôn ngữ, nhưng nếu thời gian quá dài thì vấn đề sẽ vô cùng nghiêm trọng, lấy một ví dụ, trước kia từng có một nam nhân phạm tội bỏ trốn nhiều năm, để tránh bại lộ liền giả câm, một lời không nói, 10 năm sau sa lưới, suốt trọn 10 năm chưa từng nói qua một câu, đến khi quan sai thẩm vấn mới phát hiện hắn thật sự đã biến thành câm, mất đi năng lực ngôn ngữ.
Tuy rằng kiếp trước Bạch Vũ Quân là con người, nhưng điều đó không có nghĩa sau khi nàng hóa hình luyện hóa hoành cốt thành như con người thì lập tức có thể nói chuyện.
Hơn 60 năm qua, nàng sớm đã quên mất phải phát âm thế nào.
Thời gian dài không nói chuyện sẽ khiến cơ nhục trong khoang miệng thoái hóa, hoặc cũng có thể nói cơ nhục khoang miệng của Bạch Vũ Quân chỉ là hữu hình vô thực, căn bản không thể thông qua chấn động không khí mà phát âm, sở dĩ cổ họng có thể phát ra thanh âm là bởi yết hầu đã học được cách khống chế chấn động, cần trải qua nhiều năm luyện tập mới khiến tổ chức cơ nhục có được ký ức cơ bắp.
Tình huống hiện tại của Bạch Vũ Quân chính là đại não có thể sắp xếp câu chữ, nhưng yết hầu lại không thể biểu đạt ra ngoài, cơ nhục yết hầu cần phải bắt đầu học lại từ thời kỳ hài đồng sơ khai nhất.
Loại truyền thuyết nói sau khi hóa hình luyện hóa hoành cốt là có thể lập tức nói chuyện, thật sự quá mức thần kỳ.
Vì thế, Bạch Vũ Quân chỉ có thể trên đường từng chút từng chút rèn luyện cơ nhục nơi yết hầu, bắt đầu học phát âm từ lớp mẫu giáo...
“A~”
“Ô~”
“Ê~”
Ngay cả những âm tiết đơn giản cũng phát không chuẩn, mỗi lần âm tiết bị lệch đi nàng đều vô cùng ảo não, không phải lắc đầu thì cũng gõ lên đầu mình một cái để ép bản thân ghi nhớ cách phát âm.
Sở Triết lặng lẽ nhìn Bạch Vũ Quân ê a học nói, rất đáng yêu, mỗi lần lắc đầu khiến thanh ti tung bay, phối cùng thần sắc khổ não lại càng khiến người thương tiếc, tựa như một đứa nhỏ đang tập tễnh học đi.
Cảm thấy Bạch Vũ Quân thật ngốc, đến nói cũng học không nổi, Sở Triết nhịn không được đích thân chỉ dạy.
“Cách của nàng không đúng, đọc theo ta, a~ kéo dài âm điệu ra.”
“Đúng, chính là như vậy, thanh âm kéo dài thì học sẽ nhanh hơn.”
“Đọc theo ta, ngã~”
Sở Triết chỉ chỉ bản thân, rồi lại chỉ chỉ Bạch Vũ Quân, dùng một biện pháp đơn giản mà hữu hiệu để luyện tập phát âm, đừng nói, hiệu quả quả thực không tệ, Bạch Vũ Quân nghi ngờ vị đại sư huynh này mà không đi làm tiên sinh dạy trẻ nhỏ thì thật có chút mai một tài năng.
Cỏ xanh mơn mởn, 4 thân ảnh bước nhanh lướt qua, để lại tiếng Bạch Vũ Quân ê a học nói cùng tiếng cười nhạo của Từ Linh và Dương Mộc...
Trên thạch kiều bên thác nước, Sở Triết mồ hôi đầy đầu dạy giai nhân sửa lại lỗi phát âm...
Tại trấn nhỏ, Sở Triết chỉ vào biển hiệu cửa hàng, bảo Bạch Vũ Quân từng chữ từng chữ đọc ra, đọc sai thì sẽ bị bớt đi 1 viên đan dược thượng hảo...
Bạch Vũ Quân nhìn số đan dược thượng hảo trong tay ngày càng ít, muốn khóc mà không có nước mắt...
Trong khách điếm, dưới ánh trăng có 2 thân ảnh ngồi bên cạnh hà hoa trì chỉnh lại phát âm, nguyệt sắc nơi hà đường cùng giai nhân bên cạnh, dẫn tới vô số người hâm mộ...
Sở Triết phát hiện chính mình cũng chẳng hiểu nổi bản thân, nàng rõ ràng là một yêu, dù mình không giết nàng thì cũng tuyệt không nên như thế này, nhưng trong lòng luôn cảm thấy nàng không giống những yêu quái hung ác kia, trái lại càng giống một cô nương ngốc nghếch, động một chút là lại nghiêng đầu hiếu kỳ, học nói đặc biệt chậm, mỗi khi gặp nan đề thì tú mi lại nhíu chặt khiến người thương tiếc, lúc không nhìn thấy nàng thì luôn trằn trọc khó ngủ, còn khi đi cùng nhau thì ánh mắt lại chẳng thể rời đi.
Từ Linh vẫn như cũ là một phái lạc thiên, thấy thứ gì vui vẻ là lập tức không nhấc nổi bước chân.
Dương Mộc đổi sang một quyển sách khác, là mua trong một hiệu sách ở huyện thành nào đó, khi ấy tiểu nhị thần thần bí bí kéo hắn vào gian trong của hiệu sách, cẩn cẩn dực dực lấy ra mấy quyển dã sử truyện ký, bên trong viết toàn chuyện xấu xa của hoàng gia quý tộc cùng đủ loại truyền thuyết quỷ quái, thuộc loại thư tịch không thể lưu thông một cách quang minh chính đại, ừm, Dương Mộc rất thích.
Trên đường đi qua Đồng Lưu thành, Sở Triết cảm thấy liên tục lên đường quá mức mệt mỏi, bèn vào thành nghỉ ngơi 2 ngày.
Đêm hôm đó, nghe nói các sĩ tử quanh vùng Đồng Lưu tụ hội mở thi từ đại hội tại Thanh Uyển, biết được tin tức, Từ Linh nhất định đòi đi xem đám phong lưu tài tử trong truyền thuyết, 3 đệ tử Thuần Dương thay thường phục rồi cùng nhau tới Thanh Uyển, lại nói, người tu tiên dù ăn mặc có mộc mạc thế nào cũng không che lấp nổi khí tức bất phàm.
Dương Mộc học theo thư sinh cầm một chiếc chiết phiến trong tay, bất quá Bạch Vũ Quân nhìn thế nào cũng thấy giống như hắn đang cầm kiếm.
Thanh Uyển, là viên lâm lớn nhất đẹp nhất trong Đồng Lưu thành, do vị thủ phú nơi đây xây dựng làm nơi tụ hội cho giới đọc sách, thư sinh có thể tự do ra vào, tại Đường Quốc nơi văn phong cực thịnh, có thể nói mỗi tòa thành đều có loại địa phương như thế này, thường xuyên mở thi từ đại hội ở đây, những người nổi bật xuất chúng cũng nhiều vô số kể.
4 người dựa vào thân ăn mặc này, nhẹ nhàng tiến vào Thanh Uyển.
Đèn lồng treo cao, trăng tròn giữa trời, Thanh Uyển vô cùng náo nhiệt.
Thư sinh tụ hội đương nhiên không thể thiếu các nữ tử thanh lâu lên đài trợ hứng, lại còn có vô số quầy điểm tâm bày trong vườn, còn có những chiếc hoa đăng rất đẹp, ngay cả trong hà hoa trì cũng trôi đầy hà hoa đăng, không giống sự quạnh quẽ nơi Hoa Sơn, thế tục vô cùng náo nhiệt, rực rỡ đặc sắc khiến người ta lưu luyến quên về.
Đương nhiên, quan trọng nhất là không thể thiếu các thiên kim tiểu thư nhà quyền quý.
Vô số hàn môn thư sinh đều có một giấc mộng, đó là dựa vào tài hoa của mình hấp dẫn ánh mắt của những vị thiên kim tiểu thư đại gia tộc kia, rồi ôm mỹ nhân về, mộng tưởng có được mỹ nhân rồi còn có thể một bước lên trời, trong dân gian có vô số câu chuyện về tiểu thư nhà giàu để mắt tới nghèo thư sinh, cao cấp nhất chính là nghèo thư sinh trở thành phò mã, từ đó phi hoàng đằng đạt.
Từ Linh và Bạch Vũ Quân hai tay đều cầm đầy điểm tâm mà ăn đến bất diệc nhạc hồ, Sở Triết chỉ khẽ mỉm cười nhàn nhạt đã khiến vô số thiên kim tiểu thư ném ánh mắt đưa tình, Dương Mộc thì nhìn cũng chẳng thèm nhìn đám thiên kim kia, trái lại lại có hứng thú với trò tạp kỹ phun lửa, có lẽ hắn không hiểu vì sao không biết pháp thuật mà cũng có thể phun lửa.
“Ăn~ ngon~”
Bạch Vũ Quân hiện tại chỉ có thể nói được những từ ngữ 2 chữ, sau đó duỗi bàn tay thon nhỏ đưa cho Sở Triết một khối điềm cao, coi như báo đáp vị ngôn ngữ tiên sinh khổ cực này.
Sở Triết vui vẻ nhận lấy điềm cao bỏ vào miệng, rất ngọt, ngọt đến tận đáy lòng.
Nơi nổi danh nhất của Thanh Uyển chính là Bộ Nguyệt Lâu nằm ở trung tâm hoa viên, Bộ Nguyệt Lâu kỳ thực là một tòa 3 tầng lâu các được xây trên một cây thạch kiều khá cao, rất đẹp, rất tráng quan, gỗ tốt cùng thanh thạch dưới đôi tay của năng công xảo tượng trở nên vô cùng thần kỳ, lâu các treo đầy duy mạn, từng trận tiếng cười nói vui vẻ từ trên truyền xuống.
Sau khi vào vườn, Sở Triết dường như phát hiện ra điều gì đó, nhưng cũng chẳng để ý, coi như không nhìn thấy gì.
Bạch Vũ Quân hiếu kỳ nhìn chằm chằm vũ nữ đang uyển chuyển múa trên đài hoa đăng giữa hà đường, những điệu vũ náo nhiệt trong vũ trường hiện đại mà đem so với thứ này thì còn thua xa, nhìn xem thân đoạn kia, động tác kia, vẻ kiều mị kia, sự mê hoặc kia, cuộc sống của đám văn nhân này thật đúng là vui vẻ.
Bạch Vũ Quân không chú ý thấy, rất nhiều ánh mắt đang chăm chăm nhìn mình, có hâm mộ, có ghen ghét, nhưng nhiều hơn cả là tham lam, hận không thể một ngụm nuốt chửng nàng.
Đột nhiên, khứu giác nhạy bén của nàng giữa đám đông ngửi được một mùi hôi của lông thú lâu ngày không giặt.
Loại mùi đó, ngửi qua một lần là rất khó quên, chính là mùi lông sói rừng.
Nàng kéo lấy 3 người Từ Linh, phát ra lời cảnh báo bằng năng lực ngôn ngữ còn chưa thành thục.
“Có, yêu, ở.”
Từ Linh và Dương Mộc sững người, chưa phản ứng kịp Bạch Vũ Quân đang nói gì, trái lại Sở Triết vốn thường xuyên dạy nàng nói chuyện lại nghe hiểu, bèn ra hiệu cho Dương Mộc và Từ Linh nghĩ biện pháp.
Dương Mộc lập tức thi triển pháp thuật lên đôi mắt, trong tầm nhìn hơi mơ hồ, hơi lay động, có một luồng khí tức dị thường đang phiêu động trong đám người, có yêu khí, nhưng quét một vòng lại không tìm ra con yêu quái kia.
Sở Triết ngăn không cho Dương Mộc và Từ Linh lấy bảo kiếm ra, sự tình còn chưa sáng tỏ, không cần thiết phải quá mức chọc người chú ý.
“Vũ Quân, nàng có thể tìm được con yêu quái kia chứ?”
Nghe vậy, Bạch Vũ Quân gật gật đầu.
“Có, phải gần, xa, không được.”
Vận dụng những chữ vừa học được để trả lời, một lần có thể nói ra 6 chữ đã đủ khiến Bạch Vũ Quân hưng phấn vô cùng.
(Hết chương)