Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 28: Khách Sạn Đả Đấu

Chương 28: Khách Sạn Đả Đấu
Sở Triết ẩn đi khí tức của mình, tìm một chiếc ghế ngồi xuống uống trà.
Từ Linh nhìn Dương Mộc lại nhìn Bạch Vũ Quân, nàng không hiểu đại sư huynh vì sao lại nhàn nhã uống trà, bất quá bộ dáng đại sư huynh uống trà quả thật rất anh tuấn...
“Trầm trụ khí, nhớ kỹ không được hoảng loạn.”
Dương Mộc hiểu ý của Sở Triết, sắc mặt đạm nhiên rút bảo kiếm ra.
Sở Triết gật gật đầu, đối với Dương Mộc rất hài lòng.
Bạch Vũ Quân rút thanh bảo kiếm do Sở Triết tặng, theo thói quen rụt vào góc tối, mượn bóng đêm che giấu thân hình, bất giác hô hấp chậm lại, theo bản năng ẩn mình đi, đây là thủ đoạn săn mồi thường dùng của loài rắn, ẩn giấu thân hình, không động không đậy, lặng lẽ chờ đợi để tùy thời phát động tập kích bất ngờ, nhất kích tất sát mới là đặc điểm của loài rắn.
Sở Triết ngẩn người, không ngờ Bạch Vũ Quân lại hiểu được cách che giấu hành tung, mai phục trong bóng tối.
Bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ, trước đó hắn vẫn luôn dùng góc nhìn của loài người để lý giải, nàng là xà yêu, những kỹ năng này vốn là trời sinh đã biết, vừa nghĩ tới Bạch Vũ Quân là xà yêu, trong lòng lại chợt thấy nghèn nghẹn khó hiểu...
Chẳng bao lâu, trên mái nhà gần đó truyền tới tiếng bước chân rất khẽ.
Bạch Vũ Quân ngửi ngửi mùi, xác nhận là con lang yêu từng xuất hiện ở Thanh Uyển Thi Hội, nghĩ ngợi một chút, nàng dịch chuyển ra phía sau một gốc quế thụ, mượn hương hoa quế che giấu khí vị của mình, mũi sói cũng chẳng kém mũi rắn bao nhiêu, chỉ là ở vài phương diện, mỗi bên có chỗ am hiểu riêng mà thôi.
Bạch Vũ Quân ẩn mình cực tốt, ngoại trừ Sở Triết cảnh giới cao hơn rất nhiều ra, Từ Linh và Dương Mộc đã hoàn toàn không cảm ứng được khí tức của nàng, bất động như một con độc xà mai phục trong bóng tối.
Sở Triết nhíu nhíu mày.
Trên nóc nhà, lang yêu lặng yên không tiếng động mò tới nóc phòng khách mà Bạch Vũ Quân đang ở, men theo mái hiên trèo xuống đất, sau đó chuẩn bị đẩy cửa phòng.
Động tác này khiến Bạch Vũ Quân nổi giận, tên khốn này cư nhiên dám vào phòng của rắn!
Dương Mộc nhanh chóng kết thủ ấn, ngón trỏ và ngón giữa chĩa thẳng vào lang yêu!
Lang yêu đang đẩy cửa chợt cảm thấy sau lưng căng thẳng, vội vàng lăn sang bên cạnh, vừa mới tránh khỏi đã thấy một thanh phi kiếm vút một tiếng xuyên thủng cửa phòng rồi biến mất, phi kiếm?
Không ổn! Trong đầu chợt nhớ tới 3 người trước đó.
Lang yêu hoảng hốt sợ hãi, thầm chửi mình xui xẻo đến cùng cực, sống được lâu như thế không phải nhờ dám đánh dám liều mà là xu cát tị hung, ai ngờ chỉ sơ ý một chút đã chọc phải đại nhân vật.
Dựa vào trực giác lại tiếp tục lăn tránh, thanh phi kiếm kia lần nữa xuyên qua cửa gỗ rồi quay trở lại, vừa mới đứng vững đã nghe thấy một tiếng quát lớn.
“Yêu nghiệt! Xem kiếm!”
Dương Mộc cầm bảo kiếm xông lên, lang yêu cầm 2 thanh loan đao cùng Dương Mộc ngươi một kiếm ta một đao đánh thành một trận.
Sở Triết lắc lắc đầu, vừa rồi rõ ràng là một cơ hội đánh lén cực tốt, tiểu tử này lại cứ hô một câu yêu nghiệt xem kiếm, sau này vẫn nên bớt xem mấy loại truyện ký thì hơn, uổng công bỏ lỡ thời cơ tốt như vậy.
Một trắng một đen, 2 đạo thân ảnh trong hậu viện khách sạn leng keng loảng xoảng, ngươi tới ta lui đánh nhau vô cùng náo nhiệt.
Kỳ thực công lực của Dương Mộc cao thâm hơn nhiều, nhiều năm ở Hoa Sơn tiếp nhận sự ngôn truyền thân giáo của Vu Dung, một trong Thuần Dương ngũ tử, bất luận tu vi hay kiếm pháp công pháp đều vượt xa lang yêu, mấu chốt là hắn chưa từng trải qua sinh tử chiến, không quen chém giết, nhất thời bị lang yêu áp chế, lang yêu vốn còn rất kinh hoảng trước đó bỗng ngây ra, dường như... mấy người này cũng không đáng sợ như vậy.
Từ Linh còn khẩn trương hơn, quên cả tiết kiệm linh lực, vừa ra tay đã dùng một đại chiêu, sau lưng kiếm hạp phóng ra 3 thanh phi kiếm lơ lửng trên đỉnh đầu, vậy mà nàng lại không dám đâm tới, sợ rằng chẳng may chọc sư huynh một lỗ thủng, nhưng nếu cứ nén lại không thả ra thì linh lực tiêu hao rất dữ, gấp đến đầy đầu mồ hôi...
Lang yêu rất hưng phấn, cảm thấy hôm nay vận khí không tệ, câu kia nói thế nào nhỉ?
Phúc tinh cao chiếu a.
“Em bé chớ sợ, Lang gia gia chính là người tốt đây này hắc hắc~”
Lang yêu hưng phấn bắt đầu tích cực phản công, chuẩn bị giết 2 tên gà mờ có bối cảnh lớn này, sau đó cướp đoạt đan dược công pháp rồi bỏ đi luôn, có công pháp trong tay, chạy đủ xa rồi thì ai còn quản hắn phía sau có đại năng tức giận hay không.
Lang yêu không chú ý thấy, trong góc tối đang lặng lẽ mai phục một con độc xà.
Dương Mộc rất tức giận, hắn và người khác có một điểm khác biệt, người khác càng tức giận càng mất chừng mực, còn Dương Mộc lại thuộc loại càng tức giận càng bình tĩnh, một lòng chỉ nghĩ phải kết liễu đối phương, kiểu ngoan nhân như vậy, theo thời gian trôi qua, chiêu thức càng lúc càng lưu loát.
Dưới gốc quế thụ, Bạch Vũ Quân mắt không chớp lấy một cái, không nhúc nhích tí nào, chờ đợi cần phải có kiên nhẫn.
Keng~!
Dương Mộc một kiếm đánh văng loan đao, nhắm thẳng ngực lang yêu đâm tới!
Lang yêu né tránh Dương Mộc, bất giác lui gần về phía quế thụ...
Chính là lúc này!
Giống hệt như năm xưa lúc còn chưa hóa hình đi săn công kích, Bạch Vũ Quân trong nháy mắt bộc phát ra lực lượng và tốc độ cực lớn, một kiếm đâm thẳng vào sau lưng lang yêu, sau đó trước khi lang yêu kịp phản ứng lại trong nháy mắt lui về phía sau!
Sở Triết kinh ngạc trước tốc độ công kích của Bạch Vũ Quân, chỉ là một hóa hình xà yêu mà tốc độ và lực lượng bộc phát ra cơ hồ có thể đạt tới cảnh giới cao hơn, một chiêu này hẳn thuộc về chủng tộc tuyệt kỹ.
“Ưm...”
Sau eo lang yêu đau nhói, suýt chút quỳ xuống đất, hắn cuống quýt bức lui Dương Mộc rồi quay đầu nhìn lại, lập tức nổi giận.
“Xà yêu... hèn hạ!”
Lang yêu bị trọng thương, một kiếm vừa rồi đâm chuẩn xác trúng sau eo, Bạch Vũ Quân rất rõ chỗ thắt lưng của sói khá yếu ớt, đâm eo quả thực vô cùng thuận tay.
Dương Mộc đứng vững, lớn tiếng gọi Từ Linh.
“Sư muội!”
Từ Linh nín nhịn cả buổi, hai tay chĩa về phía trước, 3 thanh phi kiếm trong nháy mắt bắn ra!
Cảm giác toàn thân lang mao dựng đứng cả lên! Lang yêu nghiến răng né tránh, nhưng vết thương ở eo khiến độ linh hoạt của hắn giảm đi, tránh được 2 thanh kiếm, thanh phi kiếm thứ 3 mang theo một bồng máu xuyên qua bả vai, xung quanh vết thương lộ ra lông xám, trọng thương khiến lang yêu không thể duy trì hóa hình, nơi vết thương lộ ra một phần nguyên hình.
Bạch Vũ Quân thả lỏng cảnh giác, không cần phải đánh nữa rồi.
Từ Linh không phải loại bình hoa vô dụng, nếu không Vu Dung cũng sẽ chẳng thu nàng làm thân truyền đệ tử, xét về phương diện phi kiếm và kiếm trận, thiên phú của Từ Linh cực cao, vô số kiếm chiêu pháp thuật nàng đều có thể thuần thục sử dụng, chỉ là thiếu thực chiến mà thôi, trước đó nàng cứ kìm nén chiêu cuối mãi không tung ra được, hiện tại liền một hơi ném hết sạch ra ngoài.
“Đừng...”
Chỉ thấy 3 thanh phi kiếm cơ hồ xuyên toa qua lại giữa không trung, lang yêu đứng trên mặt đất không ngừng kêu thảm, phi kiếm không chút ngừng lại, xuyên thủng từng huyết động trên thân hắn, ngay cả ngã xuống cũng không làm được...
Sở Triết cảm thấy vậy là đủ rồi.
“Được rồi, sư muội dừng tay đi.”
Từ Linh vẫy bàn tay nhỏ, 3 thanh phi kiếm bay trở về kiếm hạp.
Bịch một tiếng, lang yêu ngã lăn xuống đất, toàn thân vết thương phun máu, thậm chí còn bất giác biến trở lại nguyên hình thành một con xám lang.
Lang yêu thoi thóp ngẩng đầu sói lên, nhìn thấy Sở Triết từ chỗ tối bước ra, bộ Thuần Dương đạo bào kia rõ ràng đến vô cùng, nhất là loại trường bào của đệ tử cao cấp, hóa ra vừa rồi luôn có cao thủ đứng bên cạnh quan chiến, đáy lòng cười khổ, thì ra là đang lịch luyện đệ tử trẻ tuổi, sớm biết như vậy hà tất phải nhận lời Trương Thiếu tới đây chịu chết.
Những khách trọ khác trong khách sạn thò đầu ra nhìn, đối với con cự đại hôi lang trong hậu viện mà kinh hãi không thôi.
“Khụ khụ... không ngờ lại là người của Thuần Dương Cung... khụ khụ... muốn ra tay thì mau lên...” Miệng sói thốt ra tiếng người, đôi mắt xanh lục nhìn chằm chặp Bạch Vũ Quân.
“Ta, là...”
“Rắn.”
Bạch Vũ Quân khó khăn lắm mới nói ra được 3 chữ, đầy chính khí nghiêm nghị tỏ rõ thân phận.
Phụt!
Đầu sói bị một kiếm chém đứt, thân đầu lìa nhau, từ lúc tên này mò về phía phòng mình, Bạch Vũ Quân đã không định bỏ qua cho hắn, đối đãi với địch nhân thì phải ngoan, chỉ có địch nhân đã chết mới là địch nhân tốt.
Từ Linh và Dương Mộc không ngờ Bạch Vũ Quân lại quả quyết dứt khoát như vậy, liên tưởng tới việc nàng là một xà yêu thì liền thông suốt, rắn mà, động vật máu lạnh sao có thể bà bà mụ mụ được.
Sở Triết gật gật đầu, tuy có chút lo lắng trước sự sát phạt quyết đoán của Bạch Vũ Quân, nhưng nhìn chung vẫn rất hài lòng, trong giới tu luyện, muốn sống sót thì lúc cần ngoan tâm phải ngoan tâm, nếu không cuối cùng người chết sẽ là chính mình.
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất