Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 27: Thượng Môn

Chương 27: Thượng Môn
Lại tìm thêm một hồi, Bạch Vũ Quân phát hiện mùi vị càng lúc càng nhạt, hẳn là con yêu quái kia đã bỏ đi rồi.
“Sói, đi rồi.”
Đã đi rồi thì cũng không cần phải đuổi theo nữa, xử lý tà phái tu sĩ và yêu ma tác ác vốn là việc của những tu sĩ địa phương nơi này, cũng giống như đặc chủng binh dạo phố phát hiện tung tích tội phạm, nếu tình huống cho phép thì có thể tiến lên hỗ trợ truy bắt, nếu tội phạm đã chạy mất thì việc ấy cũng không còn quan hệ gì với đặc chủng binh nữa, thuần túy là chuyện của nha môn địa phương.
Thiên hạ phần lớn thành trì đều có tu sĩ chuyên môn xử lý những tình huống tương tự, nếu con yêu kia đã đi, Sở Triết cũng chẳng để bụng, tiếp tục du lãm Thanh Uyển.
3 người 1 yêu không ngờ rằng về sau còn sẽ gặp lại con lang yêu kia...
Ngoài cổng Thanh Uyển, một nam tử không mấy nổi bật quay đầu cẩn cẩn dực dực liếc nhìn 4 thân ảnh trong đám đông, nhất là 3 người trong số đó, khí thế tỏa ra khiến hắn dù ở rất xa vẫn toàn thân căng thẳng, không thể không rời đi sớm, hắn biết hôm nay mình đã gặp phải chân chính cao nhân rồi, thân hình ẩn vào trong đám người, bước nhanh biến mất.
“Đi thôi, chúng ta đi xem những bài thi từ kia.” Sở Triết đề nghị đi xem tác phẩm của đám thư sinh, thi từ viết xong đều sẽ được treo lên cho người thưởng thức, trình độ tầm thường dĩ nhiên không tiện đem ra hiến xấu, tác phẩm truyền thế thì không có, phần lớn chỉ là tìm chút thú vui.
“Hay quá hay quá.”
Từ Linh vô cùng cao hứng, dẫn đầu đi về phía trường lang treo thi từ.
Bạch Vũ Quân cũng qua nhìn thử, thi từ mà, chỉ có thể nói là đọc được thôi, còn muốn bảo chấn thước cổ kim thì vẫn chưa đủ tư cách, so với những danh nhân như Thi Tiên Lý Bạch, chênh lệch không chỉ đơn thuần là khoảng cách giữa 2 thời không.
“Quả thật đều là hảo thi đấy, đúng là thú vị hơn trên núi nhiều.” Từ Linh hưng phấn bừng bừng.
“Không, trên núi có rất nhiều hảo thi, chỉ là bình thường muội căn bản không để ý mà thôi, ví như dưới Liên Hoa Phong có một khối thạch khắc, là do tiền bối Ngũ Vị Đạo Nhân trong môn phái sáng tác.”
Trên mặt Dương Mộc mang vẻ như đã bảo muội chẳng nhớ nổi cái gì mà.
“Thật sao?”
Từ Linh cảm thấy khó mà tin nổi.
“Thiên chân vạn xác.”
Câu nói này đã kích thích Từ Linh, nàng hung hăng trừng Dương Mộc một cái, xoay đầu nhìn Sở Triết thì lập tức đổi sang bộ dáng đáng yêu, tốc độ đổi mặt nhanh đến mức khiến Dương Mộc thán phục không thôi.
Thi từ được viết trên giấy, treo dọc 2 bên trường lang, gió nhẹ lướt qua, tràn ngập mùi mực thơm nồng đậm.
Mực thời cổ đại chẳng giống những thứ điều chế từ hóa chất thời hiện đại, vừa hăng vừa khó ngửi, mấy loại mực hóa học tổng hợp kia nếu lỡ ăn vào, không khéo sẽ dẫn tới suy kiệt nội tạng, còn mực thời cổ thì có thể xem như an toàn, vô tình nuốt vào cũng chẳng có phản ứng gì quá lớn.
Nhẹ bước tiến lên, khi Bạch Vũ Quân đi tới trước một bài thơ nào đó thì rốt cuộc dừng lại, bài thơ ấy không tệ, chữ viết cũng không tệ, tuy hơi có phần non nớt nhưng đã là rất khó được, nhất là được xung quanh vô số tác phẩm bình thường làm nền, càng có vẻ hạc giữa bầy gà.
Trong trường lang người tới người lui, thư sinh tiểu thư nối liền không dứt, đều tụ tập trước tác phẩm mình yêu thích mà lưu luyến không rời.
Bạch Vũ Quân vừa định xoay người rời đi, không ngờ một bước hạ xuống lại giẫm trúng chân người khác.
Tên thư sinh kia ung dung xoay người, bộ dạng phiên phiên công tử đạm nhiên, bị người ta giẫm trúng chân mà vẫn có thể khí định thần nhàn, khóe miệng mỉm cười, đủ thấy ngày thường không biết đã luyện qua bao nhiêu lần.
“Xin, lỗi.” Bạch Vũ Quân cố gắng nói xong 2 chữ này.
Tên thư sinh kia sững người, rồi lập tức ngộ ra.
“Không sao, tiểu thư có phải thích bức chữ này của tại hạ chăng? Nếu thích thì cứ việc cầm đi, tương kiến tức là hữu duyên, xin hỏi phương danh của tiểu thư, nhà ở nơi nào?”
Bạch Vũ Quân nhìn trái nhìn phải, hậu tri hậu giác mới hiểu tên thư sinh này là đang gọi mình là tiểu thư, bất quá, cái lối này sao lại tục sáo đến vậy, vừa rồi bị giẫm trúng chân hẳn là hắn cố ý đi?
Nhất thời, vừa rồi còn cảm thấy bức chữ này không tệ, chớp mắt đã thấy nhìn thế nào cũng chướng mắt, lười đáp lời, xoay người bỏ đi.
Tên thư sinh nổi giận, vươn tay muốn chộp lấy vai Bạch Vũ Quân.
Đột nhiên trước mắt hoa lên, đã có thêm một người chắn ngay trước mặt, Dương Mộc khó chịu nhìn tên thư sinh ngoài 30 tuổi này, đáy lòng thầm than dã sử cùng những thư tịch không nhập lưu kia quả nhiên không sai, đám đọc sách này người tốt tốt đến mức thiên hạ đều biết, người xấu thì xấu đến mức khiến người ta bội phục, cố tình bắt chuyện thì thôi, vậy mà còn muốn động thủ, không biết Đại Bạch nếu bị chọc giận, có cho hắn chút xà độc để hắn tỉnh táo lại hay không.
Thấy thanh niên trước mắt tuy lạ mặt nhưng khí độ bất phàm, tên thư sinh chỉ đành nhịn xuống, tránh rước họa vào thân, vừa rồi thiếu nữ kia chẳng có trang sức gì đáng tiền, y phục mặc cũng không phải loại vải vóc quý giá, nghĩ hẳn không phải nữ nhi nhà nghèo thì cũng là thị nữ vũ cơ của nhà đại hộ nào đó, tìm được chính chủ, nói vài lời hay ý đẹp rồi xin người về cũng chẳng phải chuyện khó.
Thời xưa đổi chác cơ thiếp là chuyện rất thường thấy.
Bạch Vũ Quân đã đi xa cũng không để ý chút bất khoái vừa rồi, vui vẻ đi xem đám văn nhân trên lầu các ngồi bên cửa ngâm thi tác phú, mỗi khi có hảo thi xuất hiện đều dẫn tới xung quanh một tràng reo hò tán thưởng, còn có hương nang, khăn tay của không biết tiểu thư nhà nào được đưa lên, ngoài ra còn có những hoa khôi thanh lâu trong thành cũng thành tâm mời tới hương khuê tự sự, có lẽ chính là cái gọi là ngẫu ngộ tài tử rồi cam tâm tình nguyện tự tiến cử chẩm tịch.
Thi từ không ngừng khiến đám đông hoan hô, duy chỉ có Bạch Vũ Quân nghe xong lại cảm thấy rất đỗi bình thường.
May mà đống đồ ăn kia khiến rắn vô cùng hài lòng, giá cả cũng xem như công đạo, Bạch Vũ Quân không có tiền, Từ Linh cũng chẳng mang tiền, Dương Mộc thì không biết moi đâu ra cả đống bạc, mua một đống lớn điểm tâm cho bọn họ ăn thỏa thích.
Sở Triết có chút cạn lời nhìn Bạch Vũ Quân chộp lấy điểm tâm nhét vào miệng, nhai cũng chẳng nhai đã nuốt thẳng xuống, Từ Linh muốn thi xem ai ăn nhanh hơn với Bạch Vũ Quân, chẳng được bao lâu đã đại bại.
Kỳ thực thi hội cũng chẳng có gì thú vị, nghe nhiều thi từ tầm thường rồi càng thấy tê dại vô vị.
Nơi này là thịnh hội chuyên dành cho những tên thư sinh và đám tiểu thư khuê các chờ gả, thư sinh dốc sức thu hút sự chú ý của các tiểu thư kia, cảm thấy có chút nhàm chán, 3 người 1 yêu quyết định trở về khách điếm nghỉ ngơi, khó khăn lắm mới xuyên qua đám đông rời khỏi Thanh Uyển.
Trên lầu các Thanh Uyển.
Tên thư sinh trước đó bắt chuyện với Bạch Vũ Quân đang nịnh nọt một thiếu niên gấm vóc y phục hoa quý.
“Trương Thiếu Gia, vừa rồi người thấy thế nào?”
Thiếu niên gấm phục nghe vậy gật gật đầu.
“Không tệ, thanh thuần nhu nhược, khiến người khó quên, eo rất nhỏ, chân cũng rất nhỏ, đúng là kiểu ta thích, có biết là người nhà nào không?”
“Bẩm Trương Thiếu, có người từng thấy nàng ở Tụ Phúc Khách Sạn bên Đông phố, chắc là người ngoại địa.”
“Lang Lão Đệ đi đâu rồi? Bảo Lang Lão Đệ tối nay đưa con tiểu nương kia tới đây, nói với hắn không được phép chạm vào lung tung, nếu không sau này đừng hòng lăn lộn ở Đồng Lưu Thành nữa, bản công tử không phải đang nói đùa.”
“Vâng, Trương Thiếu Gia.”
Người hầu đi đưa tin, trong lầu các vẫn tiếp tục xem ca múa, ôm mỹ nhân uống rượu, thi từ đại hội dưới lầu dường như không hề có nửa điểm liên quan đến chuyện trên lầu.
......
Đêm khuya.
Một đạo hắc ảnh lặng yên không tiếng động nhảy nhót bôn tẩu trên mái nhà, hơi dừng lại trên một tòa tháp nào đó, đứng nơi đỉnh tháp xác định phương hướng của Tụ Phúc Khách Sạn.
Bên trong khách sạn.
Cửa 4 gian phòng khách đồng thời mở ra, 3 người 1 rắn bước ra khỏi phòng.
Bạch Vũ Quân 3 người đều cảm nhận được có thứ gì đó đang tới gần, mà Sở Triết thì đã cảm ứng được vị trí của kẻ kia, khẽ mỉm cười, nhanh chóng kết ấn thi triển pháp thuật ẩn nấp khí tức, Dương Mộc và Từ Linh càng ngáp dài liên tục, sợ hãi ư? Hoàn toàn chẳng cần thiết, đứng bên cạnh bọn họ chính là thân truyền đại đệ tử của chưởng môn Thuần Dương, nói thật một câu, e rằng những trưởng lão của Thuần Dương Cung còn chưa chắc đã thắng nổi Sở Triết, trừ phi cao thủ đỉnh cấp của Ma giáo đích thân tới, bằng không thật chẳng có gì đáng sợ.
Nhìn 2 thân truyền đệ tử của Thanh Hư Cung bày bộ dáng lười nhác chẳng chút để tâm, Sở Triết lắc đầu, hay là... cứ khoanh tay đứng nhìn xem bọn họ phát huy?
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất