Tân Sinh Viên Dùng Ảnh Của Tôi Để Xem Mắt Trong Nhóm Chat

Chương 7

Chương 7
Dựa theo thông tin cơ bản do một người bạn trong trường cung cấp, tôi tìm đến bạn trai của Đồ Lăng.
Tôi chặn ngay trên con đường mòn gã bắt buộc phải đi qua sau giờ tan học, ngước đầu nhìn gã.
"Chu Lãng đúng không?"
Gã khẽ nhíu mày, giọng nói nghe khá trầm ấm dễ nghe:
"Cô là?"
Tôi mỉm cười, tháo khẩu trang xuống, sắc mặt gã lập tức đại biến.
"Ấy, anh khoan hãy bảo tôi là kẻ phẫu thuật thẩm mỹ. Anh học ngành Khoa học Máy tính đúng không, chắc anh thừa sức kiểm tra xem ảnh có bị photoshop hay không nhỉ? Với cả, anh thực sự đã từng thấy mặt bạn gái mình chưa? Cô ta từng tháo khẩu trang ra bao giờ chưa?"
Chu Lãng bị tôi hỏi đến mức á khẩu không trả lời được. Gã như chợt tỉnh ngộ, đột nhiên phản ứng lại, chật vật lên tiếng:
"Ý cô là...
Cô ấy luôn trộm ảnh của cô để yêu đương qua mạng với tôi?"
Hầy, rốt cuộc cũng có một người có não rồi.
Tôi nhìn gã bằng ánh mắt đầy cảm thông:
"Có thể nói là như vậy đấy. Nếu anh không tin, có thể mời cô ấy đến tham gia buổi giao lưu của các anh vào ngày kia mà~"
Gã sững người một lát, cười khổ: "Cô ấy sẽ không đến đâu, cô ấy bảo phải nửa năm nữa mới chịu gặp mặt tôi ngoài đời."
Tôi nở một nụ cười huyền bí, khẳng định chắc nịch: "Không, cô ta sẽ đến."
Đồ Lăng à Đồ Lăng.
Cơ mà đã dẫm đạp tôi để tự nâng mình lên cao như thế, tôi phải chống mắt lên xem lúc cô ngã xuống có biết đau là gì không!
...
Nói thật, tôi chẳng có ấn tượng gì đặc biệt với Chu Lãng.
Chỉ cần trò chuyện vài câu là tôi đã nhận ra anh ta thuộc kiểu vừa ngốc vừa chuẩn "trai ngoan", người thì khờ mà tiền thì nhiều.
Chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc. Anh ta kể với tôi tính đến nay đã chi cho Đồ Lăng hơn hai mươi vạn tệ rồi.
Đồ Lăng cứ năm lần bảy lượt đổi đủ mọi chiêu trò để vòi vĩnh anh ta hết cái này đến cái khác.
Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Chu Lãng đối với cô ta là cầu được ước thấy.
Tôi tặc lưỡi cảm thán, thật sự bái phục khả năng "đóng gói" phao tin, làm màu của Đồ Lăng.
Vài bức ảnh của chính tôi mà anh ta gửi qua bỗng khiến tôi nảy ra một tia linh cảm.
Mấy tấm ảnh đó tôi chưa từng đăng lên vòng bạn bè (WeChat Moment) hay không gian QQ, chỉ duy nhất đăng trên Weibo mà thôi.
Thế là tôi đăng nhập vào Weibo, kiểm tra kỹ lưỡng danh sách fan và những người mình theo dõi, nhưng không phát hiện ra ai có cùng địa chỉ IP với mình cả.
Tôi bấm vào xem lịch sử khách ghé thăm trang cá nhân, thấy có một ID tên là "Đồ Đồ", một tuần qua đã mò vào tận ba lần.
Tôi lập tức ấn vào trang chủ của cô ta. Ôi chao, quả nhiên là Đồ Lăng!
Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác quen thuộc này từ đâu mà ra rồi, Đồ Lăng hóa ra lại học cùng trường cấp hai với tôi.
Lên cấp ba, bố mẹ tôi ly hôn, tôi đổi sang họ mẹ. Cô ta có lẽ cũng không ngờ được người ở cùng phòng ký túc xá lại chính là tôi.
Như vậy thì mọi chuyện đều hợp lý cả rồi.
Chỉ là tôi thật sự không ngờ tâm cơ của cô ta lại sâu đến mức này.
...
Hoàn hồn trở lại, trong nhóm chat của lớp quả nhiên đang bàn tán về buổi giao lưu của Viện Công nghệ Thông tin.
Trường chúng tôi tỉ lệ nam nhiều hơn nữ, mà phần lớn trai đẹp đều tập trung ở Viện Công nghệ.
Lần này tôi lại tiên phong tag Đồ Lăng vào, bộ dạng vô cùng "nịnh bợ" hỏi cô ta có đi không.
Tôi thấy cô ta ngồi trên ghế, gõ gõ điện thoại một hồi rồi lại xóa đi, qua một lúc lâu mới hạ quyết tâm nhắn tin bảo sẽ đi.
Lần này, cô ta lại dùng bổn cũ như lần trước, viện cớ mặt mình bị sưng phù nên chỉ có thể đeo khẩu trang.
Mọi người trong nhóm không mảy may nghi ngờ. Tôi khẽ híp đôi mắt cười, nghĩ ra một kế sách tuyệt diệu.
Cô ta lại nhắn tin cho anh bạn trai qua mạng, bảo mình có việc đột xuất phải về nhà, cấm anh ta không được đi tham gia buổi giao lưu vì cô ta sẽ ghen.
Tôi ở ngay phía sau, thẳng tay "bán đứng" cô ta.
Chớp mắt đã đến ngày giao lưu, tôi đeo cặp kính gọng đen, ăn mặc chỉnh tề rồi bám đuôi cô ta ra ngoài.
Nói là giao lưu, thực chất là một đám người tụ tập chơi trò chơi ngoài sân vận động.
Lúc đến nơi trời đã tối mịt, người tham gia khá đông.
Dáng người Đồ Lăng rất đẹp, lại đeo khẩu trang trong bóng đêm, trông chẳng khác nào một "nữ thần bầu không khí".
Cô ta vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Nhìn bộ dạng đắc ý, vênh váo của cô ta, tôi suýt thì bật cười thành tiếng.
Nơi nào có Đồ Lăng, cô ta sẽ tự nhiên dẫn dắt chủ đề câu chuyện hướng về phía mình.
Chỉ là cô ta chưa vui vẻ được bao lâu thì Chu Lãng cũng đến.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất