Chương 8
Chu Lãng vừa nhìn thấy cô ta liền lập tức lao tới gọi một tiếng: "Bảo bối!". Đồ Lăng giật nảy mình, xù lông lên hỏi sao anh ta lại ở đây.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào hai người họ.
Chu Lãng có chút uất ức: "Bảo bối, anh nhớ em mà, sao anh lại không được đến chứ?"
Nói xong, anh ta liền đưa tay ra, dứt khoát giật phăng chiếc khẩu trang của Đồ Lăng xuống, không một chút do dự.
Thế giới bỗng chốc im phăng phắc.
Đồ Lăng thất thanh hét lên, lập tức lấy tay che mặt, nhanh chóng giật lại chiếc khẩu trang đeo lên.
"Anh làm cái gì thế hả Chu Lãng! Anh phát điên cái gì đấy?"
Trái tim Chu Lãng trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh.
Bởi vì chưa từng nghĩ mình sẽ bị lột khẩu trang, Đồ Lăng chỉ trang điểm có một nửa khuôn mặt.
Nửa mặt dưới trông vô cùng nực cười.
Phần dưới khuôn mặt cô ta không hề bôi kem nâng tông, cho dù ở nơi ánh đèn mờ ảo thì sự lệch tông màu da vẫn cực kỳ rõ rệt.
Cả khuôn mặt hoàn toàn không hề hài hòa.
Chu Lãng ra tay quá nhanh, ánh mắt mọi người lại đang đổ dồn vào mặt cô ta, thế nên những người có mặt tại đó đều đã nhìn rõ rẫy dung nhan thật sự của cô ta ra sao.
Xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.
Chu Lãng chất vấn: "Đồ Lăng! Cô luôn dùng ảnh giả để lừa tôi đúng không? Cho nên cô mới không dám gặp mặt tôi!"
Đồ Lăng hoảng loạn, vội vàng giải thích:
"Không phải... không phải như thế đâu, tôi... mặt tôi dạo này gặp chút vấn đề thôi, tôi không dùng ảnh giả."
"Thế à?" Chu Lãng lại định lao tới giật khẩu trang, cô ta liền nhảy dựng lùi lại vài bước.
"Anh muốn làm gì?"
"Tôi làm gì à? Nếu cô thực sự có diện mạo như trong ảnh, tại sao lần nào cô cũng đeo khẩu trang? Tại sao ảnh cô gửi cho tôi chưa bao giờ lộ mặt?"
Cô ta ấp úng không trả lời được.
Đám đông xung quanh như nổ tung.
"Vãi thật, nửa mặt dưới của cô ta với ảnh tự sướng chẳng giống nhau chút nào!"
"Ủa, mọi người không nhận ra màu da của cô ta cũng bất thường sao? Lệch tông kinh khủng."
"Đúng thế, lần nào bảo lộ mặt cô ta cũng ngập ngừng do dự. Nếu tôi mà đẹp như trong ảnh thì tôi ước gì được lộ mặt suốt ngày ấy chứ."
"Nếu cô thật sự trông như thế thì bây giờ tháo khẩu trang ra mà đối chiếu với ảnh đi!"
Tại hiện trường có không ít nam sinh từng tỏ ý mến mộ, thậm chí còn từng chuyển tiền cho cô ta, ai nấy đều phẫn nộ khôn cùng.
Trong phút chốc, hiện trường hỗn loạn thành một đoàn.
Thấy tình hình bất lợi, cô ta định dùng lại bổn cũ, vờ như căn bệnh đau tim lại tái phát.
Tôi tháo khẩu trang của mình xuống, cười híp mắt nhét lọ thuốc vào lòng bàn tay cô ta:
"Đừng hoảng loạn thế chứ, thuốc của cậu tôi mang tới rồi đây này."
Cô ta trợn tròn mắt, khi nhìn rõ khuôn mặt của tôi, phòng tuyến tâm lý của cô ta hoàn toàn sụp đổ.
"Cậu... sao cậu lại có thuốc của ký túc xá tôi?" Cô ta cắn chặt môi, hoảng loạn đẩy tôi ra.
Tôi mỉm cười: "Bởi vì tôi chính là bạn cùng phòng của cậu – Bùi Mẫn đây mà."
Đồ Lăng đứng không vững nữa, loạng choạng chực ngã.
Sự xuất hiện của tôi khiến hiện trường càng thêm hỗn loạn. Tôi thẳng tay giật phăng chiếc khẩu trang của cô ta xuống, cười nhạo: "Ăn cắp ảnh của tôi để phô trương, vui lắm hả?"
Cô ta hoàn toàn chết trân tại chỗ.
Những người có mặt ở đó không ai ngốc cả, hai gương mặt cùng xuất hiện một lúc, họ rốt cuộc cũng nhận ra tôi không hề phẫu thuật thẩm mỹ, lập tức chĩa mũi dùi về phía Đồ Lăng.
Trên tay Đồ Lăng đang có thuốc, muốn giả vờ ngất xỉu cũng không xong. Chu Lãng và những người khác đều vây quanh, ép cô ta phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng.
Thời gian qua, cô ta dựa vào đống ảnh giả kia để kiếm chác không ít tiền, đám người đó giờ đều tức nổ đom đóm mắt.
Tôi thừa dịp hỗn loạn liền chuồn lẹ.
Đến khi tôi về tới ký túc xá, nhóm chat chung đã nổ tung như chảo dầu.
Đám người kia đòi Đồ Lăng trả tiền, cô ta không đào đâu ra tiền nên ra sức khóc lóc om sòm, thế là họ dứt khoát báo cảnh sát luôn.
Chẳng ai ngờ Đồ Lăng lại to gan lớn mật đến thế. Bề ngoài thì tỏ ra thả thính một mình Chu Lãng, ai dè ở các khoa khác cô ta còn có cả một dàn "bạn trai dự bị" đang trong thời gian thử việc.
Trong thời gian yêu đương qua lại, cô ta đã lấp liếm lừa gạt tổng cộng ba người với số tiền hơn hai vạn tệ.
Tình hình mới nhất liên tục được cập nhật trong nhóm chat.
Đồ Lăng hết cách, đành phải dày mặt đi vay mượn khắp nơi để gom tiền trả lại mới được rời khỏi đồn cảnh sát.
Có lẽ trong thời gian ngắn cô ta không dám vác mặt về trường, suốt hai ngày liền tôi không thấy cô ta bén mảng đến ký túc xá.
Chuyện này dù sao cũng quá mức chấn động, các bài đăng trên diễn đàn trường thi nhau mọc lên như nấm.