Tân Sinh Viên Dùng Ảnh Của Tôi Để Xem Mắt Trong Nhóm Chat

Chương 9 Hết

Chương 9 Hết
Hai cô bạn cùng phòng cũng được một phen mắt chữ O mồm chữ A.
"Đồ Lăng sao lại có thể làm ra loại chuyện này cơ chứ? Quá đáng hết chỗ nói!"
"Đúng đấy, cậu ta dám trộm ảnh người khác để đi lừa đảo, mà lại còn trộm của chính bạn cùng phòng mình nữa. Bùi Bùi ơi, cậu tội nghiệp quá."
Tôi phì cười thành tiếng.
"Tớ thì có sao đâu, mấy người bị cậu ta lừa mới thật là thảm, dù sao tớ cũng chỉ bị mượn cái mặt thôi mà."
Hai đứa nghe vậy không khỏi chặc lưỡi xuýt xoa.
Thực ra ngoại hình của Đồ Lăng không đến nỗi nào, nếu biết ăn diện chăm chút một chút thì trông cũng khá thanh tú.
Chỉ tiếc là cô ta quá tự ti, tâm địa lại quá tăm tối, mới làm ra loại chuyện khiến người ta phải tặc lưỡi lắc đầu thế này.
Mọi người bắt đầu đào bới lại từ ngày cô ta mới vào nhóm, nói rằng chính chủ là tôi đã sớm nhảy vào vạch trần rồi, tại đám người đó tai mù mắt mờ không chịu tin.
Thành viên trong nhóm đua nhau chạy đến xin lỗi và ngỏ ý muốn kết bạn với tôi.
Tôi lịch sự từ chối, bản thân cũng chẳng nhu cầu kết giao với những kiểu bạn bè này. Không còn trò hay để xem nữa, tôi dứt khoát rời nhóm.
Cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là chấm dứt, nào ngờ lúc tôi ra cổng trường đi ăn cơm thì lại chạm mặt Đồ Lăng.
Một tuần không gặp, Đồ Lăng gầy rộc đi trông thấy. Cô ta vẫn đeo khẩu trang, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, bộ dạng chật vật đến cực điểm.
"Từ Phán... à không, Bùi Mẫn, cậu mãn nguyện rồi chứ hả? Cậu hại tôi thành ra nông nỗi này, cậu vừa lòng rồi chứ?!"
Tôi nhíu mày: "Mãn nguyện cái gì? Đồ Lăng, cậu có kết cục như ngày hôm nay không phải đều do bản thân cậu tự chuốc lấy sao?"
Cô ta gào lên rống giận: "Là cậu! Đều tại cậu hại tôi! Nếu không có cậu, sao tôi lại biến thành thế này?!"
"Cậu... cậu sinh ra đã có gương mặt này, tất cả mọi người đều thích cậu, hồi cấp hai ai cũng thích chơi với cậu. Còn tôi thì sao? Tôi chẳng có cái gì cả!"
"Những năm qua tôi đã nỗ lực hết mình để biến bản thân thành cậu. Nếu không phải tại cậu xuất hiện, họ sẽ không bao giờ phát hiện ra!"
Tôi thật sự cạn lời trước mạch não dị hợm của cô ta.
"Đồ Lăng, tôi không có nghĩa vụ phải trả giá cho sự ấu trĩ của cậu. Phiền cậu tránh đường."
Cô ta đã hoàn toàn phát điên rồi.
"Nếu không phải tại cậu, mặt của tôi cũng không bị hoại tử! Bùi Mẫn, tôi hận cậu! Tôi hận cậu!"
Cái gì cơ?
Tôi ngẩn người.
Khảnh khắc cô ta giật khẩu trang ra, tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi thật sự không thể ngờ nổi trong mấy ngày mất tích vừa qua, cô ta lại liều mạng đi phẫu thuật thẩm mỹ!
Đáng sợ hơn là ca phẫu thuật đã thất bại thảm hại, nửa mặt dưới của cô ta sưng vù lên thâm tím.
Không những chẳng còn nhìn ra đường nét ban đầu, mà trông còn đặc biệt dị hợm và đáng sợ.
Tôi sợ hãi lùi lại hai bước.
Đúng là đồ điên!
Đôi mắt cô ta tóe lửa, đột nhiên điên cuồng lao về phía tôi.
"Cậu đã hủy hoại cả đời tôi, cậu đi chết đi!"
Tôi bừng tỉnh hồn, trên tay cô ta đang lăm lăm một con dao, hung hãn đâm thẳng vào mặt tôi không một chút do dự.
...
Tôi kinh hãi.
May mà trước đây tôi có học qua vài chiêu võ phòng thân nên lập tức nghiêng người né được.
Cô ta lại như con thú điên liều mạng đâm tới, lần này tôi tránh không kịp, bị vạch một đường rách da chảy máu trên cánh tay.
Tôi lớn tiếng hét lên cầu cứu.
Cô ta bất chấp tất cả, chỉ muốn dồn tôi vào chỗ chết. Ngay trong gang tấc nghìn cân treo sợi tóc, một bàn tay nam giới đột ngột kéo mạnh tôi ra, đồng thời tung một cú đá hiểm hóc thẳng vào ngực cô ta.
Đồ Lăng bị đá văng ngã nhào ra đất, bảo vệ trường cũng vội vã chạy thục mạng tới.
"Em không sao chứ?" Tôi ngơ ngác ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt ngập tràn lo lắng của Chu Lãng.
Tôi khéo léo lùi ra khỏi lồng ngực anh ta, thấp giọng nói lời cảm ơn.
Đồ Lăng lúc này đã triệt để hóa điên, ánh mắt nhìn tôi găm đầy huyết hận, liên tục giãy giụa gào thét muốn đâm chết tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, trong lòng chỉ còn lại sự bất lực tột cùng.
Đồ Lăng bị bảo vệ giải lên đồn công an gần đó, còn tôi thì đến bệnh viện băng bó vết thương ở tay.
Sự việc này đã gây ra một trận chấn động lớn trong toàn trường. Chứng cứ phạm tội của Đồ Lăng rành rành ra đó, cô ta chắc chắn phải chịu trách nhiệm hình sự.
Còn chưa kịp nếm trải cuộc sống đại học đúng nghĩa, cô ta đã bị nhà trường khai trừ học tịch, hoàn toàn phải cuốn gói rời đi.
Nghe nói gương mặt cô ta bị hoại tử nghiêm trọng, vì không chịu nổi đả kích nên tinh thần đã nửa tỉnh nửa điên.
Qua quá trình điều tra mới biết, từ nhỏ cô ta đã luôn sống trong tự ti. Kể từ lần đầu tiên gặp tôi hồi cấp hai, cô ta đã luôn âm thầm bắt chước tôi mọi lúc mọi nơi.
Bắt chước lâu ngày, cô ta liền đánh mất chính mình, trở nên cực đoan và lệch lạc đến đáng sợ.
Bước ra khỏi đồn cảnh sát, lòng tôi ngổn ngang trăm mối tơ vò, chẳng rõ là cảm giác gì.
Ý định ban đầu của tôi không phải muốn dồn cô ta đến bước đường này, nhưng bản chất của cô ta vốn dĩ đã thối rữa từ tận gốc rễ, có muốn cứu cũng không cứu nổi nữa rồi.
Vừa toan cất bước, vai tôi bỗng được vỗ nhẹ một cái. Tôi quay đầu lại, đập vào mắt là một gương mặt vô cùng tuấn tú, sáng sủa.
Chủ nhân của gương mặt ấy có đôi lông mày thanh tú, ánh mắt cong cong như cười, trên mặt còn thoáng hiện một vệt ửng hồng ngượng ngùng.
"Cậu... bạn học ơi, chúng ta có thể làm quen lại từ đầu được không? Anh tên là Chu Lãng, anh muốn... anh muốn được theo đuổi em."
"Trước đây... lúc trước là do anh nhận nhầm người. Thực ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã thích em rồi..."
Chu Lãng đúng chuẩn là kiểu hình mẫu mà tôi thích.
Dáng vẻ đỏ mặt lúc này của anh ta trông cũng khá là đáng yêu đấy chứ.
Tôi ngẩn người ra một chốc, rồi khẽ mỉm cười, chủ động chìa tay ra:
"Chào anh, được chứ. Em tên là Bùi Mẫn."
[HOÀN]

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất