Chương 3
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua.
Tiểu Đậu Tử không còn dám đến gây sự với ta nữa.
Thỉnh thoảng chạm mặt trên đường, hắn cũng chỉ vội vàng tránh đi từ xa, trong ánh mắt chất đầy nỗi khiếp sợ.
Ta biết, đó là vì những lời của Ngụy công công đã phát huy tác dụng.
Lão thái giám đã quét dọn ở Lãnh Cung mấy chục năm ấy, những bí mật hắn biết còn nhiều hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
Hắn giống như một chiếc giếng cổ sâu không thấy đáy.
Bề ngoài phẳng lặng, nhưng tận sâu bên trong lại cất giấu hàn ý âm u đến lạnh người.
Ta vẫn ngày ngày giả điên giả dại.
Thế nhưng, ánh mắt ta luôn vô tình dừng lại trên người hắn.
Hắn đang quan sát ta.
Mà ta cũng đang quan sát hắn.
Chúng ta giống như hai con dã thú đối đầu trong bóng tối, đều kiên nhẫn chờ đối phương để lộ sơ hở trước.
Cho đến một ngày.
Hôm ấy, ta đang ngồi trong sân nghịch bùn, cả người lấm lem như một con khỉ đất.
Ngụy công công vừa quét sân, vừa chậm rãi tiến đến bên cạnh ta.
Hắn không dừng lại.
Chỉ là lúc đi ngang qua, từ trong ống tay áo của hắn bỗng rơi xuống một vật.
Là một chiếc bánh bao nhân thịt còn nghi ngút khói.
Trắng trẻo, tròn đầy, hương thơm mê hoặc lan tỏa trong không khí.
Hắn dường như không hề hay biết, vẫn tiếp tục quét về phía trước.
Ta chăm chú nhìn chiếc bánh bao nằm trên đất.
Không kìm được mà nuốt khan một ngụm.
Đã rất, rất lâu rồi...
Ta chưa từng được ngửi lại mùi thịt.
Nhưng ta không động.
Chỉ nhìn chiếc bánh bao, cười ngây ngô:
“Hì hì...”
Ngụy công công chợt dừng bước.
Hắn quay người nhìn ta.
“Không ăn sao?” Hắn hỏi, giọng khàn khàn.
“Hì hì... đá... không ăn được...” Ta chỉ vào chiếc bánh bao, lắp bắp nói.
Ngụy công công nhìn ta thật sâu.
Ánh mắt ấy không giống như đang nhìn một kẻ điên.
Mà giống như đang đánh giá một món hàng có thể định giá.
Hắn không nói thêm gì.
Cúi xuống nhặt chiếc bánh bao, phủi sạch bụi đất, lại nhét vào trong tay áo rồi xoay người rời đi.
Kể từ hôm đó, hắn không còn thử dò xét ta nữa.
Mà ta cũng như thể đã quên hẳn chuyện ấy.
Giữa chúng ta, lại khôi phục thứ cân bằng quỷ dị ban đầu.
Cho đến một đêm khuya sau đó một tháng.
Ta đang dùng than củi viết lên tường cái tên "Vương Tấn" lần thứ một trăm.
Cánh cửa phía sau lưng lặng lẽ mở ra.
Ta không quay đầu.
Ta biết là ai.
“Viết khá lắm.”
Giọng của Ngụy công công vang lên phía sau.
“So với đám hoàng tử ngày ngày đọc sách trong cung, nét chữ của ngươi còn có khí lực hơn nhiều.”
Tay ta run lên.
Thanh than rơi xuống đất.
Ta chậm rãi xoay người nhìn hắn.
Dưới ánh trăng, gương mặt hắn chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ.
Ta không tiếp tục giả điên nữa.
Năm năm ngụy trang bị xé toạc ngay trong khoảnh khắc ấy, trái lại khiến ta cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
“Công công đêm khuya ghé thăm, không biết có điều gì chỉ giáo?”
Giọng nói vì quá lâu không nói bình thường nên có phần khô khốc, nhưng lại bình tĩnh lạ thường.
Ngụy công công dường như khẽ cười.
“Không có gì. Chỉ là muốn xem chữ của Cửu Hoàng nữ luyện đến đâu rồi.”
Hắn bước đến trước bức tường, nhìn kín những cái tên được viết dày đặc, tặc lưỡi đầy cảm thán.
“Vương Tấn... đúng là một cái tên hay.”
“Hiện nay hắn chính là Chưởng ấn thái giám của Ty Lễ Giám hầu cận ngự tiền, dưới một người, trên vạn người.”
“Ai có thể ngờ, năm xưa hắn cũng chỉ là một tên thái giám chuyên đi đổ bô ở Lãnh Cung.”
Trong lòng ta khẽ động.
“Ngươi quen hắn?”
“Đâu chỉ là quen.”
Ngụy công công quay đầu nhìn ta.
Trong đôi mắt đục ngầu ấy là mối hận khắc cốt ghi tâm.
“Cái chân này của ta... chính là nhờ ơn hắn ban.”
Hắn chỉ vào chân trái.
Lúc này ta mới để ý, thì ra hắn vẫn luôn đi khập khiễng.
“Ngươi muốn báo thù?” Ta hỏi.
“Muốn.”
Hắn đáp không chút do dự.
“Ta cũng muốn.”
Ta bình thản nói.
Hai chúng ta đứng đối diện nhau trong màn đêm.
Không khí như đông cứng lại.
Rất lâu sau, Ngụy công công bật cười.
Hắn lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu.
Mở ra.
Chính là chiếc bánh bao nhân thịt của ban ngày.
Hắn đưa cho ta.
“Ăn đi. Muốn báo thù thì trước hết phải có sức.”
Ta không hề chần chừ.
Nhận lấy chiếc bánh bao rồi cắn từng miếng lớn.
Ta ăn rất nhanh, rất gấp.
Giống như muốn bù đắp lại toàn bộ cơn đói đã chịu suốt năm năm qua.
“Ăn chậm thôi. Không ai giành với ngươi cả.”
Giọng của Ngụy công công cuối cùng cũng có thêm vài phần ấm áp.
Ăn hết chiếc bánh bao, ta khẽ liếm môi.
“Ngươi muốn ta làm gì?”
Ta nhìn thẳng vào hắn, hỏi ngay.
Nói chuyện với người thông minh, không cần quanh co.
“Phượng thể của Hoàng hậu nương nương gần đây vẫn luôn không được an ổn.”
Ngụy công công chậm rãi lên tiếng.
“Thái y đã xem không biết bao nhiêu lần mà vẫn không tìm ra bệnh.”
“Chỉ những người hầu cũ trong Khôn Ninh Cung mới biết... nương nương mắc bệnh vì tâm.”
“Người nhớ Thái tử.”
Thái tử...
Vị hoàng huynh chỉ tồn tại trong những lời đồn của ta.
Nghe nói ba năm trước, vì tội mưu nghịch mà bị phế truất, giam lỏng trong Tông Nhân phủ.
“Hoàng hậu muốn gửi ít đồ cho Thái tử, nhưng trong ngoài Khôn Ninh Cung đều đầy rẫy tai mắt của kẻ khác.”
“Người sống đi truyền tin... rất dễ mất mạng.”
Ngụy công công nhìn ta, chậm rãi nhấn từng chữ.
“Nhưng một kẻ điên...”
“Một kẻ điên nhìn thấy gì, nghe được gì... thì có ai tin chứ?”
“Một tiểu Hoàng nữ điên điên dại dại, ngày nào cũng chạy lung tung trong cung, hôm nay đến Khôn Ninh Cung, ngày mai lại quanh quẩn gần Tông Nhân phủ... chẳng phải rất bình thường sao?”
Ta hiểu rồi.
Hắn muốn biến ta thành một quân cờ.
Một quân cờ sống, truyền tin qua lại giữa Hoàng hậu và Thái tử ngay dưới mí mắt của Vương Tấn cùng những kẻ đứng sau hắn.
Việc này vô cùng nguy hiểm.
Chỉ cần sơ suất một bước, sẽ rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Nhưng...
Đây cũng là cơ hội duy nhất của ta.
Một cơ hội để bước ra khỏi Lãnh Cung.
Một cơ hội để đến gần kẻ thù.
“Ta đồng ý.”
Ta cất giọng.
“Nhưng ta có một điều kiện.”
“Cứ nói.”
Ta nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
“Ta muốn biết những năm qua Vương Tấn thích ăn gì, sợ điều gì, từng gặp những ai, đã nhận những lễ vật nào.”
“Ta muốn biết tất cả mọi thứ về hắn.”
“Ta muốn hắn... chết.”