Chương 4
Minh ước giữa ta và Ngụy công công, cứ thế lặng lẽ được kết thành trong đêm khuya ấy, theo hơi ấm còn vương lại trên chiếc bánh bao thịt.
Từ đó, hắn trở thành tai mắt của ta.
Còn ta, trở thành “u hồn” lang thang khắp chốn trong hoàng cung thay hắn.
Sáng hôm sau, ta thay bộ cung váy cũ mà Ngụy công công không biết kiếm được từ nơi nào.
Tuy trên váy vẫn chằng chịt những mảnh vá, nhưng ít ra cũng không rách nát như mảnh giẻ mặc trước đây.
Ta vẫn để mái tóc rối bù, khuôn mặt bôi đầy tro đáy nồi.
Bộ dạng của một kẻ điên... tuyệt đối không thể đánh mất.
Ngụy công công đưa cho ta một túi thơm thêu hình lan trắng.
Hắn dặn dò:
“Cung nữ quản sự của Khôn Ninh Cung tên là Họa Xuân, mỗi ngày vào giờ Thân đều đến cửa ngách phía tây Ngự Hoa Viên hít thở một lát.”
“Ngươi phải tìm cách giao túi thơm này tận tay nàng.”
“Nhớ kỹ, ngươi không biết gì cả. Ngươi chỉ là một con bé điên vô tình nhặt được món đồ đẹp, muốn tặng cho vị tỷ tỷ xinh đẹp mà thôi.”
Ta nhận lấy túi thơm, cất vào trong ngực áo, nhe răng cười với hắn.
Sau đó tung tăng nhảy nhót chạy khỏi Lãnh Cung.
Đó là lần đầu tiên trong suốt năm năm qua, ta bước ra khỏi cánh cổng mục nát ấy.
Thế giới bên ngoài...
Ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt.
Đường cung lát bạch ngọc sáng bóng, điện các chạm trổ tinh mỹ, cung nữ và thái giám ai nấy đều y phục chỉnh tề, tươi sáng.
Mọi thứ đều hoàn toàn khác với đêm tối lạnh lẽo, nồng mùi máu tanh trong ký ức của ta.
Những người trên đường vừa nhìn thấy ta liền như gặp quỷ, vội vàng tránh sang hai bên.
Trong ánh mắt họ chỉ có chán ghét và khinh miệt.
“Nhìn kìa, Cửu Công chúa phát điên rồi.”
“Chậc chậc, đáng thương thật. Dung mạo rõ ràng xinh đẹp như thế...”
“Đáng tiếc lại là một kẻ ngốc.”
“Tránh xa nàng ta đi, đừng để dính phải vận xui.”
Ta coi như không nghe thấy, chỉ mải mê đuổi theo một con bướm.
Lúc thì nhào lăn xuống đất.
Lúc lại ngửa mặt cười vang.
Ta diễn vô cùng tận lực.
Bởi ta biết, có vô số đôi mắt đang âm thầm dõi theo từng cử động của mình.
Cứ thế điên điên dại dại một đường, ta tiến vào Ngự Hoa Viên.
Trong vườn trăm hoa đua nở, gấm vóc muôn màu.
So với sân viện của ta chỉ có duy nhất một cây hòe cổ xiêu vẹo, quả thực như hai thế giới khác biệt.
Ta giả vờ bị cảnh sắc mê hoặc, lăn lộn giữa khóm hoa, ngắt từng cánh hoa tung lên trời.
Chơi đến quên cả trời đất.
Ta âm thầm tính thời gian.
Giờ Thân sắp điểm.
Ta chậm rãi... "điên" dần về phía cửa ngách phía tây.
Quả nhiên, bên cạnh cánh cửa ấy có một cung nữ mặc cung trang màu giáng tím, búi tóc tinh xảo, đang lặng lẽ đứng nhìn về phương xa với vẻ mặt cô tịch.
Hẳn đó chính là Họa Xuân.
Ta lấy túi thơm từ trong ngực ra, cầm trên tay lắc lư.
Sau đó như phát hiện món đồ chơi mới lạ, lao thẳng về phía nàng.
“Tỷ tỷ... đẹp quá!”
Ta giơ túi thơm đến trước mặt nàng, cười ngây ngô như một kẻ si dại.
Họa Xuân giật mình, lùi về sau một bước, trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
“Ngươi là ai?”
“Cho tỷ, cho tỷ! Hoa thơm! Thơm lắm!”
Ta nhất quyết nhét túi thơm vào tay nàng.
Theo phản xạ, nàng định đẩy ra.
Thế nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm vào đóa lan thêu trên túi thơm...
Toàn thân nàng bỗng cứng đờ.
Ánh mắt cũng lập tức thay đổi.
Nàng cực nhanh liếc nhìn bốn phía, rồi lập tức giật lấy túi thơm từ tay ta, siết chặt trong lòng bàn tay.
“Ngươi...”
Nàng muốn hỏi điều gì đó.
Nhưng ta đã xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa reo lên:
“Bắt bướm thôi! Bắt bướm thôi!”
Ta không hề ngoảnh đầu lại.
Nhưng ta có thể cảm nhận được...
Ánh mắt dõi theo sau lưng ta, nặng nề mà phức tạp.
Một mạch chạy về Lãnh Cung, ta thấy Ngụy công công đang bổ củi giữa sân.
Hắn không hỏi.
Ta cũng không nói.
Giữa chúng ta, vốn chẳng cần đến lời.
Mãi đến khi trời tối, một tiểu thái giám hiếm khi xuất hiện lại mang đến một phần cơm tối còn nóng hổi.
Hai món ăn, một bát canh, cùng một bát cơm trắng.
Ta cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Ngụy công công ngồi đối diện, chậm rãi nhấp từng ngụm trà thô.
“Hoàng hậu nương nương ban thưởng.”
Hắn bình thản nói.
Ta khẽ gật đầu.
Đêm xuống, ta vẫn như mọi khi, dùng mảnh đá nhọn khắc từng hàng chữ lên bức tường.
Chỉ là lần này...
Ta không còn viết cái tên Vương Tấn nữa.
Mà khắc xuống cái tên thứ hai.
Lưu Thành.