Thái Tử Là Của Ta, Ồ, Thái Tử Phi Cũng Là Của Ta

Chương 3

Chương 3
Ninh Chiêu Hoa đúng lúc kéo ta vào bên người.
“Chẳng phải vừa nói muốn làm bánh mai hoa sao? Nếu còn không đi hái cánh mai còn đọng sương sớm, đợi mặt trời lên thì sẽ chẳng còn thơm nữa.”
Nhìn bóng lưng Tiêu Cảnh Minh miễn cưỡng rời đi, ta lén ném theo hắn một cánh hoa mai.
Ninh Chiêu Hoa chợt nắm lấy cổ tay ta.
“Để ta xem nào, móng tay bị mực nhuộm hôm qua đã rửa sạch chưa?”
Ta đắc ý phe phẩy mười đầu ngón tay.
“Tiểu Vân đã dùng nước hoa phượng tiên nhuộm lại rồi!”
“Tỷ tỷ xem đi, có giống câu ‘mười ngón đan khấu’ trong thoại bản không?”
Nàng bỗng cúi đầu, khẽ ngửi đầu ngón tay ta.
“Có pha thêm mật quế hoa?”
“Tỷ tỷ giỏi quá!” Ta lập tức nhào vào lòng nàng làm nũng. “Là hương lộ mới do Thượng Cung cục chế ra đó, họ bảo bôi lên thì bánh trái sẽ càng thơm ngọt hơn...”
Ta còn chưa dứt lời thì bên ngoài đã vang lên một giọng nữ the thé.
“Thái tử phi nương nương vạn phúc.”
Ta ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Chỉ thấy Lý Lương Đệ dẫn theo bốn cung nữ, uyển chuyển bước tới.
Vạt váy thêu chỉ vàng quét nhẹ trên nền gạch xanh, kiêu ngạo chẳng khác nào con công đang xòe đuôi.
“Nghe nói Lâm muội muội lại bày trò nấu nướng?” Nàng ta cầm khăn lụa che môi cười khẽ. “Quả nhiên xuất thân từ nhà cửa nhỏ bé, suốt ngày chỉ biết loay hoay với mấy thứ chẳng lên được mặt bàn...”
Ta tức đến phồng má, định lao ra ngoài, nhưng bị Ninh Chiêu Hoa nhẹ nhàng giữ lại.
Nàng chậm rãi chỉnh lại mấy sợi tóc mai cho ta.
Khi xoay người, nàng đã trở về dáng vẻ đoan trang, ung dung của Thái tử phi.
“Lý Lương Đệ có từng nghe câu ‘Dân dĩ thực vi thiên’ chưa?”
Lý Lương Đệ nghẹn họng, mặt đỏ bừng.
Ta nhân cơ hội giơ nồi nước đường lên.
“Tỷ tỷ có muốn nếm thử không? Bên trong có tuyết cáp, ngân nhĩ, táo đỏ...”
“Không cần!”
Nàng ta lùi liền mấy bước như vừa gặp quỷ.
“Bổn cung còn phải đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
“Khoan đã!”
Ta chợt nhớ ra điều gì, vội lấy từ trong túi thơm một gói giấy dầu.
“Đây là bánh phục linh mới làm, nương nương mang một ít đến dâng Hoàng hậu...”
Ta còn chưa nói xong, Lý Lương Đệ đã dẫn theo đám cung nữ chạy mất dạng.
Ta nghiêng đầu nhìn Ninh Chiêu Hoa.
“Các nàng ấy chạy gì nhanh thế?”
Ninh Chiêu Hoa cố nén cười, dịu dàng lau lớp bột dính trên chóp mũi ta.
“Có lẽ là đang vội đến thỉnh an Hoàng hậu.”
Ánh nắng đầu giờ chiều nghiêng nghiêng chiếu vào căn bếp nhỏ.
Ta kiễng chân với lấy hũ mật ong đặt trên nóc tủ, bỗng cảm thấy bên hông siết chặt.
Chẳng biết Tiêu Cảnh Minh xuất hiện từ lúc nào, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng ta đặt lên bệ bếp.
“Không với tới thì không biết gọi người sao?”
“Phải dùng mật hoa hòe mới thu mới được!” Ta đung đưa hai chân, nói đầy vẻ đương nhiên. “Đêm qua tỷ tỷ ho rồi, ta muốn làm cao nhuận phế cho tỷ ấy...”
Hắn bỗng đưa tay lau lớp bột trên trán ta.
“Chiêu Hoa đã có thái y chăm sóc.”
“Làm sao mà giống được!”
Ta phụng phịu bẻ từng ngón tay đếm.
“Thuốc thái y kê đắng lắm. Còn cái của ta thì có lá tỳ bà, xuyên bối mẫu, với cả...”
Bàn tay ấm áp bất chợt đặt lên đỉnh đầu ta, giọng hắn trầm thấp:
“Đồ ngốc.”
Ta vừa định mở miệng cãi lại thì bỗng bị một vật từ trong tay áo hắn rơi ra thu hút ánh mắt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất