Chương 4
Trong chiếc hộp gỗ nam kim ti quý giá nằm yên một đôi hoa tai phỉ thúy. Dưới ánh dương, ngọc bích ánh lên sắc xanh trong trẻo như làn nước mùa xuân.
“Đẹp quá!” Ta vươn tay định lấy. “Là quà mừng sinh thần tặng tỷ tỷ sao?”
Tiêu Cảnh Minh nhanh tay cất chiếc hộp đi.
“Không liên quan đến ngươi.”
“Đồ keo kiệt!” Ta nhăn mặt làm quỷ sau lưng hắn. “Đợi ta làm cho tỷ tỷ một đôi hoa tai kẹo vẽ, đẹp hơn cái này gấp mười lần!”
Lúc hoàng hôn buông xuống, ta ôm hộp đựng thức ăn lén lút chuồn vào tẩm điện của Ninh Chiêu Hoa.
Dưới ánh nến, nàng đang chăm chú xem sổ sách. Cây trâm phượng vàng chạm chỉ mảnh cài nơi tóc mai khẽ lay động theo từng cử động.
“Tỷ tỷ, mau nhắm mắt lại!”
Ninh Chiêu Hoa ngoan ngoãn khép đôi mi.
Ta bôi một lớp cao nhuận phế lên môi nàng, nhân cơ hội lén hôn một cái.
“Ngọt quá!”
Nào ngờ nàng bỗng mở mắt. Ta không kịp đề phòng, lập tức rơi vào đôi mắt đang ngập tràn ý cười ấy.
Ta vừa định lùi lại thì vòng eo đã bị ôm lấy.
“Muốn đi đâu?”
“Muội... muội đi lấy gương cho tỷ tỷ...”
“Không cần.”
Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua cánh môi ta.
“Màu mật nơi này còn đẹp hơn.”
Đầu óc ta choáng váng, chẳng còn biết đông tây nam bắc là gì nữa thì bên ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng ho khẽ của Tiêu Cảnh Minh.
“Có phải cô đến không đúng lúc rồi?”
Ninh Chiêu Hoa bình thản đưa khăn lau khóe môi cho ta.
“Nếu điện hạ rảnh rỗi, chi bằng giúp Miên Miên chép nốt mười lượt 《Nữ Giới》 đi.”
Mặt ta lập tức xị xuống.
“Đều tại Lý lương đệ đi mách lẻo!”
“Đáng đời.”
Tiêu Cảnh Minh vén vạt áo ngồi xuống.
“Lần trước trước mặt Thái hậu, là ai đọc 《Nữ Tắc》, đem câu ‘thanh nhàn trinh tĩnh’ đọc thành ‘thơm ngọt thanh khiết’ hả?”
Ta chộp ngay một miếng bánh hạnh nhân nhét vào miệng hắn.
“Điện hạ ăn nhiều một chút, nói ít thôi!”
Khi gió đêm mang theo hương đào len qua song cửa, ba người chúng ta cùng dựa trên chiếc quý phi tháp.
Ta gối đầu lên đùi Ninh Chiêu Hoa, hai chân lại gác lên đầu gối Tiêu Cảnh Minh, trong miệng ngậm miếng mứt mật vừa ngâm từ sáng.
“Tỷ tỷ, sinh thần này tỷ muốn quà gì?”
Ninh Chiêu Hoa dịu dàng vuốt tóc ta.
“Chỉ cần Miên Miên bình an, vui vẻ là đủ.”
“Thế thì sao được!”
Ta bật dậy ngồi thẳng.
“Ít nhất cũng phải giống trong thoại bản chứ. Chín trăm chín mươi chín chiếc hoa đăng thả kín cả dòng ngự hà, sáng rực một khúc sông...”
Tiêu Cảnh Minh bỗng bật cười khẽ.
“Tháng trước là ai thả hoa đăng rồi tiện tay ném luôn ngọc bội của cô xuống sông?”
“Đó... đó chỉ là ngoài ý muốn!”
Ta đỏ bừng mặt cãi.
“Khi ấy hoa đăng mắc vào khe đá, ta tháo ngọc bội là để...”
“Để vớt kẹo mè.”
Ninh Chiêu Hoa cười tiếp lời.
“Kết quả kẹo thì chẳng vớt được, lại vớt lên ba con cá chép gấm.”
Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, nhào tới bịt miệng nàng.
Không ngờ lại bị Tiêu Cảnh Minh túm lấy cổ áo phía sau, nhấc bổng lên.
Giữa tiếng nến cháy tí tách, ta bỗng phát hiện trên cổ tay hai người đều buộc một sợi chỉ đỏ giống hệt nhau. Trên dây còn đính một hạt phỉ thúy, kiểu dáng ấy... sao lại quen mắt đến lạ.
“Ấy? Chẳng phải đây là...”
Người kia còn chưa nói hết câu, Tiểu Vân đã hớt hải chạy tới: