Chương 35: Cuộc điện thoại buổi trưa
Bác hai Đào không hiểu ra sao, nghe một cuộc điện thoại là hại chết mình rồi?
"Có quỷ thật à?" Bác hai Đào chột dạ nhìn xung quanh, ông ta bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào cổ, lạnh lẽo thấu xương.
Điện thoại bàn vẫn đang reo, Lê Huy đi tới rút dây điện thoại âm thanh mới dừng lại.
"Giả tổng, điện thoại này ông cầm lấy."
Lê Huy tùy tiện ném một chiếc điện thoại cho Giả tổng, Giả tổng sống chết không nhận.
"Tôi chỉ cần cầm lấy nó, lát nữa điện thoại nhất định sẽ gọi tới!" Giả tổng liên tục lắc đầu không dám cầm.
"Không sao, ông cứ yên tâm cầm, nếu thật sự có quỷ, tôi sẽ giết chết nó!"
Lê Huy tùy tiện ném Thảo Gian Nhân ra, Thảo Gian Nhân đỏ như máu đứng trên ghế sô pha, đôi mắt trống rỗng nhìn quanh mọi người có mặt!
Mọi người nhìn Thảo Gian Nhân máu me đầm đìa đều tránh ra thật xa, thứ này quá quỷ dị, tỏa ra sự không lành.
"Đúng rồi, bác hai Đào quỷ chưa bắt được, số tiền kia ông đừng đưa cho ông ta nữa, đưa cho tôi đi."
Giả tổng nhìn điện thoại trên bàn trà sau đó lại hung hăng trừng mắt nhìn bác hai Đào một cái, bây giờ xem ra bác hai Đào cũng giống như những đại sư giang hồ khác đều là kẻ lừa đảo.
Ngược lại người thanh niên này có thể giúp mình, mặc dù Lê Huy và Thảo Gian Nhân lộ ra vẻ quỷ dị, nhưng bây giờ xem ra bác hai Đào tiên phong đạo cốt căn bản không đáng tin.
"Không thành vấn đề." Giả tổng nheo mắt nói: "Chỉ cần hôm nay cậu có thể giải quyết vấn đề này, hai trăm vạn tôi sẽ đưa cho cậu!"
Giả tổng ngược lại rất sảng khoái, nhưng Lê Huy lại lắc ngón tay, động dụng năng lực Thảo Gian Nhân một lần, hắn sẽ thêm một phần nguy hiểm, hai trăm vạn sao đủ?
"Phải thêm tiền!"
"Giả tổng, hai trăm vạn chỉ mua được một kẻ lừa đảo thôi, tôi muốn năm trăm vạn!"
Lê Huy nghĩ nghĩ, năm trăm vạn trong nhận thức của hắn vẫn là con số rất khoa trương, một người phụ trách thành phố chết cũng chỉ được năm trăm vạn tiền tuất mà thôi.
Lúc này bác hai cuống lên, vừa thấy Lê Huy đến cướp mối làm ăn của mình lập tức không vui.
"Thằng nhóc con này sao thế hả, tôi đưa cậu đến kiếm tiền, cậu còn dám cướp mối làm ăn của tôi, có chút quy tắc nào không!"
"Đào Minh Xuân, đây là bạn mày tìm đấy à!?"
Đào Minh Xuân có chút khó xử, hai bên gã đều không tiện đắc tội.
Lê Huy thản nhiên cười một cái: "Bác hai Đào, nói thế này nhé, nếu ông có thể dùng nước nghệ các thứ bắt được quỷ, tôi chẳng nói gì cả, hai trăm vạn này là ông đáng kiếm được."
"Nhưng ông không bắt được mà, tôi là sợ ông bỏ mạng nhỏ ở đây, nể mặt ông là bác hai của Đào Minh Xuân, nếu không tôi đến cũng chẳng thèm đến!"
"Ông nói hai câu diễn vài trò ảo thuật là có thể kiếm tiền, tôi là phải liều mạng đấy!"
Giả tổng thấy hai người tranh chấp không xong tức giận nhìn chằm chằm bác hai Đào nói: "Đại sư Đào, bây giờ xin ông đừng làm phiền người anh em này làm việc, tôi nể mặt người anh em này, chuyện lừa gạt tôi chuyện cũ sẽ bỏ qua, nếu không đây là ông lừa đảo tôi hai trăm vạn! Phải ngồi tù đấy!"
"Người anh em, năm trăm vạn thì năm trăm vạn, chỉ cần cậu có thể giải quyết, tiền sẽ chuyển cho cậu ngay."
Giả tổng không xử lý được quỷ, còn không xử lý được người sao?
Hai câu nói ra, bác hai Đào tự biết đuối lý lập tức ngậm miệng không nói nhìn Lê Huy, ông ta đảo mắt một cái ra vẻ xem Lê Huy làm trò cười.
"Giả tổng, đã nguyện ý tin tưởng tôi, vậy thì làm theo lời tôi nói."
Lê Huy đợi động tác của Giả tổng, Giả tổng cũng không do dự cầm điện thoại lên, nhưng ngay khoảnh khắc Giả tổng cầm điện thoại lên, số điện thoại không ai biết này trực tiếp vang lên.
Tay cầm điện thoại của Giả tổng run lên một cái, ông ta mặt không còn chút máu cầu cứu nhìn Lê Huy, giống như quỷ sẽ nhảy ra từ trong điện thoại bất cứ lúc nào vậy.
"Nghe!"
Lê Huy mở miệng, đồng thời Thảo Gian Nhân cũng động.
Thảo Gian Nhân máu me đầm đìa phớt lờ trọng lực, bò thẳng đứng về phía Giả tổng, dùng máu tươi thấm ướt tay phải cầm điện thoại của Giả tổng.
Giả tổng mặt cắt không còn giọt máu, nhìn Thảo Gian Nhân bò qua bò lại trên người mình không dám động đậy chút nào, những người có mặt đều bị hình ảnh như vậy dọa cho luống cuống tay chân, người phụ nữ xinh đẹp hét lên quái dị một tiếng lao ra khỏi cửa, đầu cũng không ngoảnh lại.
Lê Huy nhếch mép cười một cái nói: "Giả tổng sẽ không có tình cảm hoạn nạn có nhau với cô ta chứ?"
Giả tổng bị Lê Huy nhắc nhở lúc này mới hoàn hồn, muốn cười lại không cười nổi xấu hổ nói: "Tình cảm xác thịt, mỗi bên lấy thứ mình cần."
"Nghe điện thoại đi, có Huyết Quỷ bảo vệ, ông sẽ không sao đâu."
Giả tổng biết đây là do Lê Huy làm ra, tâm mới định lại một chút, khi ông ta ấn nút nghe trong nháy mắt một luồng khí tức âm lạnh muốn men theo ngón tay ông ta xông vào cơ thể.
Nhưng sức mạnh của Huyết Quỷ phát động, khí tức âm lạnh bị khống chế tại chỗ, Thảo Gian Nhân lập tức ra tay, máu tươi bao phủ điện thoại.
Sau đó hai bên liền giằng co ở đây.
Trán Giả tổng đầy mồ hôi lạnh, khoảnh khắc nghe điện thoại ông ta thực sự cảm thấy mình sẽ chết.
"Lê Huy, tìm được rồi!" Thiết bị liên lạc truyền đến âm thanh, Lê Huy gật đầu nói: "Cho người bao vây là được, tuyệt đối đừng đánh rắn động cỏ, tôi sẽ qua đó ngay."
Lê Huy cầm điện thoại cúp máy, cảm giác âm lạnh lập tức biến mất, máu tươi của Thảo Gian Nhân thu hồi từ điện thoại và tay phải Giả tổng.
"Giả tổng có giấy bút không?"
Giả tổng vẫn còn đang trong cơn chấn kinh, máy móc đưa giấy bút cho Lê Huy, Lê Huy viết một số tài khoản ngân hàng nói: "Đây là số tài khoản của tôi, ông chuyển tiền qua là được."
Giả tổng ngơ ngác hỏi: "Kết thúc rồi?"
"Ừ, kết thúc rồi, sau này ông sẽ không nhận được cuộc điện thoại này nữa."
Lúc ra cửa Lê Huy bỗng nhiên quay người hỏi Giả tổng: "Giả tổng, bình thường trong nhà có nuôi thú cưng không?"
Giả tổng si ngốc nói: "Trong nhà trẻ con thích, có nuôi một con chó."
Lê Huy nghe xong cũng không nói gì liền đi.
Bác hai và Đào Minh Xuân đi theo Lê Huy, trên đường đi bác hai muốn nói lại thôi, Đào Minh Xuân líu ríu nói không ngừng.
Đến cổng lớn, Lê Huy chặn một chiếc xe nói với Đào Minh Xuân: "Cậu đừng nói nữa, những chuyện này không phải người thường có thể quản, tốt nhất là không có thứ gì tìm đến cậu, cậu cũng đừng đi tìm chúng, nếu không đến lúc đó chết cũng không biết chết thế nào đâu."
"Lát nữa thay tôi cảm ơn bác hai, nếu không tôi còn không kiếm được năm trăm vạn đâu."
Lê Huy cười một cái, tình báo này dù sao cũng là bác hai cung cấp chung quy là phải khách sáo một chút.
Nói xong Lê Huy liền lên xe đi.
Đào Minh Xuân quay người lại lớn tiếng nói với bác hai mình: "Ba vạn tệ kia của cháu bao giờ bác đưa."
...
Trên xe trong thiết bị liên lạc bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Vương Thiên Thiên.
"Lê Huy, sao anh biết sự kiện lần này có liên quan đến Ngự Quỷ Giả?"
Lê Huy thản nhiên nói: "Tôi đâu biết, tôi chỉ phán đoán thôi, nếu thật sự là quỷ giết người, cách thức này cũng quá quỷ dị rồi."
"Cứ gọi điện thoại mãi, hơn nữa trong thời gian đó Giả tổng cũng từng nghe điện thoại, nhưng chẳng bị làm sao cả, theo logic hành vi của Lệ Quỷ thì điều này là không thể."
"Vậy chỉ có thể là do Ngự Quỷ Giả sở hữu năng lực linh dị làm, còn về tại sao lại tìm Giả tổng, cô xem tài liệu chắc là hiểu."
Vương Thiên Thiên lập tức tra cứu tài liệu về Giả tổng, nhíu mày mở miệng nói: "Giả tổng có xung đột lợi ích với người khác, là đối thủ cạnh tranh giở trò?"
"Đại khái là vậy, tình hình cụ thể còn phải đợi tìm được tên Ngự Quỷ Giả kia mới biết."