Bảo Châu Địa Tạng đứng bên
cạnh thác nước, bộ dáng tú lệ xuất trần, mái tóc đen tuyền theo gió tung bay, cặp ánh mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm thân thể trần trụi của Ninh
Tiểu Xuyên, hỏi:
- Nhìn đủ chưa?
Ào ào!
Sóng nước lạnh như băng từ trên núi cao rơi thẳng xuống, trùng kích lên đỉnh đầu Ninh Tiểu Xuyên.
Ninh Tiểu Xuyên cũng không thu hồi ánh mắt, nói:
- Lời này tựa hồ nên là ta nói a! Ngươi nhìn đủ chưa?
Bảo Châu Địa Tạng hơi nghiêng người, chuyển ánh mắt về phía mãng hoang sơn lĩnh xa xa, không tiếp tục nhìn Ninh Tiểu Xuyên nữa.
Sau khi Ninh Tiểu Xuyên tắm rửa xong, liền thay một kiện áo bào trắng
sạch sẽ, chậm rãi đi về phía nàng. Hắn nhìn chằm chằm mái tóc đen dài
sau đầu nàng, nói:
- Ta thật rất hiếu kỳ! Chỉ ngắn ngủi mấy tháng, mái tóc của ngươi làm sao lại đột nhiên dài như vậy rồi?
- Đối với Thiên Nhân mà nói, huyết khí vô cùng cường đại, chỉ cần vận
chuyển huyết dịch trong cơ thể, muốn trong một đêm mọc ra mái tóc, tựa