Chương 3
Tan làm, tôi về nhà trước rồi dẫn bạn trai đến trung tâm thương mại mua quần áo.
Anh vừa cao vừa đẹp trai.
Vừa xuất hiện, các nữ nhân viên bán hàng đã nhìn đến ngẩn người.
“Bạn trai chị đẹp trai quá.”
“Còn đẹp hơn cả minh tinh nữa.”
Nghe vậy, lòng tôi nở hoa.
Tôi liên tục lấy quần áo trên giá, chẳng thèm nhìn giá tiền, chỉ thúc giục anh vào phòng thử đồ.
Lúc anh đang thay đồ, bạn thân của tôi xuất hiện.
Đây vốn là kế hoạch chúng tôi đã bàn trước.
Chờ khi bạn trai thay xong đi ra, cô ấy sẽ lẻn vào phòng thử đồ để lấy trộm ve ngọc.
Để tránh bị nhận ra, cô ấy còn cố tình cải trang.
Trên đầu đội một bộ tóc giả cực kỳ khoa trương.
Không lâu sau, bạn trai bước ra khỏi phòng thử đồ.
Mặc bộ đồ mới vào, vẻ ngoài của anh lại càng nổi bật hơn.
Tôi nhìn đến mức không nỡ rời mắt.
Nhưng vẫn nhớ lời dặn của bạn thân.
Tôi cố ý không cho anh cởi bộ quần áo mới ra.
Cho đến khi nhìn thấy bạn thân bước ra khỏi phòng thử đồ, giơ tay làm dấu “OK”, tôi mới để anh tiếp tục thử những bộ khác.
Bạn trai đúng là một giá treo quần áo trời sinh.
Mặc bộ nào cũng vừa vặn hoàn hảo.
Tôi mua liền một hơi năm bộ từ trong ra ngoài cho anh.
Nhân viên bán hàng vui đến mức cười không khép miệng lại được.
Thấy anh định quay vào phòng thử đồ thay lại quần áo cũ, tôi vội kéo tay anh.
“Đừng thay nữa.”
“Mặc luôn đi, đẹp lắm.”
Vừa nói, tôi vừa bảo nhân viên cắt nhãn mác rồi đóng gói quần áo cũ của anh lại.
Rời khỏi trung tâm thương mại, tôi lại đưa anh đến nhà hàng ăn tối.
Bạn thân giả vờ tình cờ gặp chúng tôi.
Tôi lập tức gọi cô ấy ngồi cùng bàn.
“Lưu Cú.”
“Bao giờ anh mới tìm việc?”
“Một người đàn ông có tay có chân, chẳng lẽ cứ để Diệp Châu nuôi mãi sao?”
Vừa mở miệng cô ấy đã nói những lời đâm thẳng vào tim.
Tôi cuống quýt nháy mắt ra hiệu.
“Là tớ không cho anh ấy đi làm.”
“Tớ bận công việc, nếu anh ấy cũng đi làm thì ai lo việc nhà?”
Tôi vội vàng hòa giải, cố giữ thể diện cho bạn trai.
“Không ai lo việc nhà thì thuê giúp việc là được.”
Bạn thân trợn mắt.
“Thôi được rồi.”
“Món ăn lên rồi, ăn đi.”
Miệng lưỡi cay nghiệt quá cũng chẳng phải chuyện tốt.
Họa từ miệng mà ra.
Tôi gắp một miếng thịt bò kho đặt vào bát cô ấy.
Có lẽ vì những lời đó làm mất hứng.
Bữa cơm trở nên nặng nề.
Không ai ăn được bao nhiêu.
Cuối cùng tôi đứng dậy thanh toán.
“Diệp Châu, tớ đi vệ sinh.”
“Cậu đi không?”
“Đi.”
Tôi dặn bạn trai đứng đợi ngoài cửa rồi cùng bạn thân vào nhà vệ sinh.
Bên trong, cô ấy lấy ra con ve ngọc.
Dùng một tờ giấy lót bên dưới.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ hình dạng của nó.
Đó là một khối ngọc cực phẩm.
Trong suốt, óng ánh và ôn nhuận.
Trên thị trường gần như không tìm được loại ngọc nào tốt như vậy.
Kỹ thuật điêu khắc cũng vô cùng tinh xảo.
Ngay cả từng đường vân trên cánh ve cũng được chạm khắc rõ ràng.
Nhưng điều kỳ lạ là miệng con ve lại mở rộng như đang hít thở.
Đôi mắt cũng lồi lên bất thường.
So với những con ve ngọc tôi từng thấy trong bảo tàng thì hoàn toàn khác.
Những món đồ trong bảo tàng mang cảm giác bình hòa.
Còn con ve này lại toát lên vẻ dữ tợn khó tả.
“Diệp Châu.”
“Thứ này âm khí nặng lắm.”
“Không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi.”
“Bạn trai cậu chắc chắn là thi biến.”
“Hắn dựa vào con ve ngọc này để duy trì hình dạng con người.”
“Nếu mất nó, hắn sẽ lộ nguyên hình.”
“Vậy mà cậu còn chung chăn gối với hắn.”
“Không biết hắn đã hút mất bao nhiêu dương khí của cậu rồi.”
Tôi vẫn luôn nửa tin nửa ngờ trước những lời cô ấy nói.
Nhưng cũng không tiện phản bác.
“Vậy bao lâu nữa anh ấy sẽ lộ nguyên hình?”
“Chậm nhất là một đêm.”
“Thế tối nay cậu ở lại nhà tớ đi.”
“Nếu có chuyện gì thì chúng ta còn dễ bàn bạc.”
Thấy cô ấy nói chắc như đinh đóng cột, trong lòng tôi cũng bắt đầu thấp thỏm bất an.
“Được.”
Sau khi thống nhất xong, chúng tôi rời khỏi nhà vệ sinh.
Nhưng khi trở lại cửa nhà hàng, bóng dáng bạn trai đã biến mất.
Tôi tưởng anh đi trước xuống bãi đỗ xe.
Nhưng tìm khắp bãi đỗ xe vẫn không thấy.
“Gọi điện cho hắn đi.”
Tôi vội vàng bấm số điện thoại của bạn trai.
Thế nhưng bên tai chỉ vang lên giọng nói máy lạnh lẽo:
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng. Vui lòng gọi lại sau.”