Thần Tài Hộ Thể

Chương 4

Chương 4
Tiểu Linh tức đến mức mặt mày tái mét, nói rằng bạn trai tôi phát hiện ngọc thiền đã biến mất, sợ bị lộ nguyên hình nên cố ý trốn đi.
Tôi cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ quái. Rõ ràng đã hẹn anh ấy đứng đợi trước cửa khách sạn, vậy mà chỉ trong lúc tôi và Tiểu Linh vào nhà vệ sinh, người đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Trước tiên về nhà xem sao.”
Tôi lái xe đưa Tiểu Linh về nhà.
Vừa bước vào, nhìn thấy quần áo của bạn trai trong phòng, Tiểu Linh lập tức khó chịu, trách tôi không nên tiêu nhiều tiền cho anh ấy như vậy.
“Chỉ có mấy bộ quần áo thôi mà, mình cũng đâu có trả lương cho anh ấy.”
Đang nói thì bên ngoài chợt vang lên tiếng chìa khóa xoay trong ổ.
Tôi vội đi ra phòng khách.
Cánh cửa mở ra.
Bạn trai tôi xuất hiện trước cửa với gương mặt đầy mồ hôi, trong tay vẫn đang cầm chìa khóa.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi và Tiểu Linh nhìn nhau sững sờ.
Nhưng tôi là người phản ứng đầu tiên.
“Lưu Cú, anh đi đâu vậy? Chẳng phải bảo anh đứng đợi bọn em trước cửa khách sạn sao? Bọn em ra ngoài đã không thấy anh đâu, gọi điện cũng không liên lạc được.”
Sự trở về của anh ấy dường như đã khiến suy đoán của Tiểu Linh tự sụp đổ.
“Lúc anh đang đợi hai em, có một ông lão đột nhiên ngất xỉu. Anh cõng ông ấy đến bệnh viện. Điện thoại không gọi được chắc vì lúc đó anh đang ở trong thang máy bệnh viện.”
“Ông lão ngất xỉu?”
Tôi đưa tay vuốt cằm.
Sao lại trùng hợp đến vậy?
Tôi và Tiểu Linh đâu có ở trong nhà vệ sinh quá lâu.
Tiểu Linh lạnh giọng hỏi:
“Lưu Cú, là bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Nhân dân số Ba.”
Đúng là bệnh viện gần khách sạn nhất.
Đi bộ qua đó cũng chỉ hơn mười phút.
“Anh đưa ông lão đến khoa nào?”
“Khoa Cấp cứu.”
“Ông ấy tên gì?”
Thấy Tiểu Linh tra hỏi dồn dập như thẩm vấn phạm nhân, tôi vội ngăn lại.
“Tiểu Linh, hỏi vậy để làm gì chứ?”
Dù biết cô ấy lo cho tôi, nhưng thái độ này thực sự khiến tôi rất khó xử.
Đối với tất cả bạn trai trước đây của tôi, cô ấy đều hung dữ như sát thần, hỏi người ta từ gốc gác tổ tiên đến ba đời chín họ.
Trong bốn người bạn trai cũ của tôi, có tới hai người chia tay chỉ vì cô ấy.
Thậm chí họ còn nói rằng:
“Nếu em không cắt đứt quan hệ với cô bạn thân đó thì cả đời này đừng nghĩ đến chuyện kết hôn.”
Chính vì vậy, sau khi sống chung với bạn trai, tôi không hề nói cho Tiểu Linh biết.
Mãi đến sau này lỡ miệng, cô ấy mới phát hiện.
Với Lưu Cú, thái độ của Tiểu Linh cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhưng anh ấy không hề để tâm, cũng chưa từng cãi nhau với cô.
Mỗi lần Tiểu Linh tỏ vẻ khó chịu, anh chỉ mỉm cười cho qua, không nói một lời.
“Muộn rồi, tối nay cậu ngủ lại nhà mình đi.”
Đêm đó, mãi đến hai ba giờ sáng chúng tôi mới ngủ.
Tôi lấy cớ ở cùng Tiểu Linh, hai đứa ngủ trong phòng phụ.
Cho đến khi bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Tôi thay quần áo rồi đi vệ sinh cá nhân.
Vừa bước ra đã thấy bạn trai đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
Ngay lúc ấy, tôi hoàn toàn thả lỏng.
Tiểu Linh cứ khăng khăng rằng chỉ cần giấu ngọc thiền đi, bạn trai tôi sẽ biến thành xác thối.
Nhưng giờ đã qua một đêm.
Anh ấy vẫn là một người sống sờ sờ.
Rõ ràng những kinh nghiệm mà Tiểu Linh kế thừa từ ông nội cô ấy chẳng đáng tin chút nào.
Thậm chí tôi còn cảm thấy cô ấy nên đến bệnh viện kiểm tra tâm lý.
Suốt ngày thần thần bí bí, mở miệng là nói những lời khiến người khác sởn gai ốc.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất