Thần Tài Hộ Thể

Chương 5

Chương 5
Tiểu Linh bỏ đi từ sáng sớm, ngay cả bữa sáng cũng không ăn.
Tôi đã quá quen với chuyện đó.
Đối với tất cả bạn trai của tôi, cô ấy luôn mang thái độ như thể có thù sâu oán nặng.
Đôi lúc tôi còn nghi ngờ rằng vì cô ấy không có bạn trai còn tôi thì có, nên trong lòng cảm thấy khó chịu.
Đang lái xe, tôi chợt nhớ ra.
Lưu Cú không hề nhắc đến chuyện ngọc thiền bị mất.
Dù đó không phải chuyện gì quá quan trọng.
Nhưng viên ngọc ấy là một món đồ cổ hiếm có giá trị không nhỏ.
Anh ấy không nhắc tới, nghĩ kỹ lại cũng hơi khó hiểu.
Đến công ty, công việc bận đến mức tôi chẳng có thời gian thở.
Cho đến khi Tiểu Linh gọi điện tới.
“Mình đã đến Bệnh viện Nhân dân số Ba kiểm tra rồi.”
“Có phát hiện Lưu Cú nói dối không?”
“Không.”
“Anh ta thật sự đã đưa một ông lão vào khoa Cấp cứu.”
Tôi day day thái dương đang nhức nhối.
Càng lúc tôi càng bất lực với Tiểu Linh.
“Nếu anh ấy không nói dối, cũng không phải xác thối gì hết, sau này cậu đừng nhắc mấy chuyện đó nữa.”
“Để anh ấy biết được sẽ không hay đâu.”
Nếu không phải vì Tiểu Linh liên tục xen vào chuyện của tôi, có lẽ vài năm trước tôi đã kết hôn rồi.
Biết đâu giờ con tôi cũng đủ lớn để chạy đi mua nước tương giúp mẹ.
“Trước đây mình phán đoán sai.”
“Tưởng Lưu Cú chỉ là một xác thối bình thường.”
“Giờ xem ra anh ta là một xác thối có đạo hạnh.”
Tiểu Linh lại bắt đầu hăng hái.
Dường như nếu không gắn cho bạn trai tôi cái danh “xác thối” thì cô ấy sẽ không chịu bỏ cuộc.
“Vậy cậu định làm gì?”
“Nếu anh ấy thật sự là một xác thối có đạo hạnh, cậu đấu nổi với anh ấy sao?”
Tôi thực sự không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này.
Mấy ngày qua tôi đã bị cô ấy làm cho chẳng còn tâm trạng.
Cho dù Lưu Cú là xác thối thật đi nữa...
Anh ấy cũng đâu làm hại tôi.
Hơn nữa, từ sau khi sống chung, nhờ được anh ấy chăm sóc chu đáo, tôi còn tăng thêm mấy cân.
“Diệp Châu, xin nghỉ phép đi.”
“Hả? Làm gì?”
Tôi đang bận đến quay cuồng.
Vậy mà Tiểu Linh lại bảo tôi xin nghỉ.
“Lái xe đưa mình đến phố đồ cổ.”
“Đến đó làm gì?”
“Mình muốn mang ngọc thiền đi giám định.”
“Biết đâu có người nhận ra lai lịch của Lưu Cú.”
“Nếu giám định không ra gì, sau này cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa.”
Tôi hơi mất kiên nhẫn.
Nhưng cuối cùng vẫn đồng ý đưa cô ấy tới phố đồ cổ.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất