Chương 2
Ta quỳ rất lâu, đến khi đầu gối tê rần mới nghe thấy hắn lên tiếng:
“Đứng lên đi.”
Hắn quay người lại, gương mặt không chút cảm xúc.
“Nếu nàng đã quen dùng Đông Thanh, vậy thì mang theo luôn đi.”
“Đa tạ bệ hạ!”
Tô Nhu thiên ân vạn tạ rồi lui ra.
Nhưng trong lòng Vệ Kỳ Niên lại chẳng dễ chịu chút nào.
Dù sao đây cũng là nữ nhân hắn từng yêu thích khi còn trẻ.
Nếu không phải nàng quá mức kiêu ngạo, thường xuyên bắt nạt Quân Mai, hắn cũng sẽ không để nàng rời khỏi cung.
...
Phải nói rằng bạch nguyệt quang quả nhiên vẫn có chút trọng lượng.
Những trang viên Vệ Kỳ Niên chia cho ta đều là nơi tốt nhất ở vùng ngoại ô kinh thành.
Nguyên chủ vốn là cô nhi.
Cha mẹ mất sớm.
Từ nhỏ nàng đã được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu.
Mà Thái hậu cũng qua đời từ hai năm trước.
Kể từ đó, Tô Nhu hoàn toàn mất đi chỗ dựa.
Các phi tần khác hầu như đều trở về nhà mẹ đẻ.
Chỉ có ta mang theo hành lý, chạy thẳng đến trang viên trong đêm.
Tối hôm đó liền dọn vào ở.
Đông Thanh chỉ huy đám người hầu trong trang viên, khí thế mười phần.
“Mau chuẩn bị nước nóng cho cô nương. Nước phải lấy từ mạch suối trên núi sau. Mấy người khiêng rương cẩn thận chút, đồ bên trong quý giá lắm, đừng làm hỏng!”
Ta vừa cắn hạt dưa vừa đọc thoại bản.
Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái.
Đông Thanh lập tức tới thêm trà và hạt dưa cho ta.
“Nương nương...”
“Đông Thanh, ta không còn là Quý phi nữa.”
Hốc mắt Đông Thanh đỏ lên, khẽ gật đầu.
“Vâng, cô nương.”
Nàng đặt ấm trà xuống rồi nói tiếp:
“Đúng rồi cô nương, trong trang viên toàn là các ma ma lớn tuổi. Ngày mai có cần mua thêm vài tiểu nha đầu không?”
“Ngươi quyết định là được. Cẩu... khụ... bệ hạ cho ta nhiều bạc lắm, cứ thoải mái chọn. À, nhớ tuyển thêm vài hộ vệ nữa...”
Ta ngừng lại một chút, cố ý bổ sung:
“Phải có dung mạo đoan chính.”
“Vâng.”
Tốc độ làm việc của Đông Thanh cực nhanh.
Ta còn đang ngủ ngon thì nàng đã dẫn người môi giới đến nơi.
Ta được gọi dậy trong sự dịu dàng.
Sau khi rửa mặt thay y phục, ta ngồi trong đại sảnh với đôi mắt còn ngái ngủ.
Trước mặt là người môi giới đã quỳ chờ từ lâu.
Đông Thanh gắp một miếng bánh cuốn sợi vàng vào đĩa, lại bưng tới một bát cháo trắng sữa thơm ngậy.
“Cô nương tạm dùng chút gì đó đi.”
Hả?
Đây gọi là tạm dùng sao?
Ta nhìn bàn điểm tâm và thức ăn trước mặt.
Tính sơ sơ cũng phải mười sáu món!
Vậy mà Đông Thanh vẫn mang vẻ mặt như thể nương nương nhà mình vừa chịu thiên đại ủy khuất.
Đây chính là cuộc sống của Quý phi sao?
Xa hoa quá mức rồi!
Nước mắt không chịu thua kém lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt ta.