Thập Lý Yên Ba Xứ

Chương 3

Chương 3
Đông Thanh tưởng ta xúc cảnh sinh tình nên cũng đỏ cả mắt.
“Cô nương nhà ta từ bao giờ phải chịu khổ thế này? Nơi này vậy mà ngay cả một đầu bếp tinh thông tám trường phái ẩm thực cũng không có!”
Người môi giới quỳ dưới đất:
... Hai người có lịch sự không vậy?
Ăn xong.
Ta nhấp một ngụm trà, thoải mái nheo mắt.
Những nha đầu do người môi giới mang đến đứng kín cả sân, chừng hơn hai mươi người.
Đông Thanh đang xem xét từng người.
Ta chẳng có hứng thú với nữ nhân.
Đợi Đông Thanh chọn xong, ta gật đầu là được.
Tiết mục chính là đám hộ vệ phía sau.
Chẳng mấy chốc, hàng hộ vệ đã đứng thành một hàng ngay ngắn.
Lúc này ta mới có tinh thần, mở đôi mắt sắp khép lại.
Ngón tay khẽ chỉ.
Đông Thanh hiểu ý, gọi người kia bước lên.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Mười tám.”
“Biết võ sao?”
“Từ nhỏ đã luyện võ.”
Tốt lắm, tốt lắm.
Nhìn cơ ngực rắn chắc kia đi.
Quần áo mặc dày như vậy mà vẫn không che nổi.
Hì hì hì hì.
Ta dùng quạt tròn che khóe môi đang muốn ngoác tận mang tai.
Trong đầu không nhịn được bắt đầu tưởng tượng cốt truyện vệ sĩ soái khí và quả phụ giàu có.
Cuối cùng, ta chọn sáu hộ vệ có ngoại hình đẹp nhất.
Nhìn mặt bọn họ thôi mà bữa trưa ta đã ăn thêm được hai bát cơm.
...
Tháng tư mùa xuân là thời điểm thích hợp nhất để thả diều.
Nhân lúc xuân sắc vừa đẹp, ta mang theo con diều giấy mà Đông Thanh đặc biệt làm cho mình, chuẩn bị đến vùng ngoại ô gần trang viên để du xuân.
Con diều bay lên trời.
Những thỏi vàng khảm trên đó phản chiếu ánh mặt trời.
Suýt nữa làm mù mắt ta.
“Ôi, cô nương, diều rơi rồi!”
Ta đưa tay che đôi mắt hơi đỏ.
“Đông Thanh à, lần sau làm diều thì bình thường một chút là được rồi.”
Con diều nạm vàng thế này mà bị người khác nhặt mất thì ta lỗ to đấy...
Đông Thanh lắc đầu.
“Không được. Đồ của cô nương nhất định phải là tốt nhất.”
Ta buồn bã nhìn về phía con diều rơi xuống.
Không biết giờ chạy đi nhặt còn kịp không.
Nhưng còn chưa buồn được bao lâu.
Phía xa đã có một bóng người chạy tới.
Ta nhìn kỹ.
Chẳng phải là Lăng Việt, đội trưởng hộ vệ mới tuyển của ta sao?
Hắn chạy đi nhặt từ lúc nào vậy?
“Cô nương, diều của người.”
Ta nhận lấy con diều.
Đầu ngón tay vô tình chạm vào bàn tay khớp xương rõ ràng của Lăng Việt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất