Thập Lý Yên Ba Xứ

Chương 4

Chương 4
Ai ngờ hắn như bị kinh hãi.
Trực tiếp ném luôn con diều đi.
“...”
“Xin cô nương thứ tội!”
Hắn quỳ một gối xuống đất, cúi thấp đầu.
“Thôi được rồi. Ngươi đi nhặt lại đi.”
“Vâng.”
Nhìn bóng lưng Lăng Việt.
Trong lòng ta bỗng thấy hơi bực bội.
Dù gì ta cũng được xem là một mỹ nhân.
Hắn coi ta như hồng thủy mãnh thú sao?
Chẳng qua chỉ chạm tay một chút thôi mà!
...
Cuộc sống được thả tự do đúng là thoải mái.
Không cần trời chưa sáng đã bò dậy đi thỉnh an.
Muốn ngủ đến lúc nào thì ngủ.
Thỉnh thoảng còn có thể trêu chọc đội hộ vệ.
Quả thật là những ngày tháng thần tiên.
Nghĩ đến đây, ta không nhịn được bật cười.
“Cô nương! Cô nương!”
Tiếng Đông Thanh hốt hoảng từ xa truyền lại.
Ta ngồi bật dậy khỏi ghế quý phi.
“Cô nương... bệ hạ... bệ hạ...”
Ta theo nhịp thở hổn hển của nàng mà gật đầu lên xuống.
Vệ Kỳ Niên làm sao?
Băng hà rồi à?
“Bệ hạ tới rồi!”
“!!!”
Ta lập tức bật người đứng dậy.
Đông Thanh khóc đến nấc cụt.
“Trong lòng bệ hạ... hức... rốt cuộc... hức... vẫn còn có cô nương!”
Rốt cuộc Vệ Kỳ Niên đang diễn tuồng gì đây?
Trong đại sảnh.
Ta và Vệ Kỳ Niên mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhìn dáng vẻ hắn, hẳn là cải trang vi hành.
Bên cạnh chỉ dẫn theo một thị vệ thân cận.
“Khụ... không biết bệ hạ tới đây là vì chuyện gì?”
“Đêm qua, trẫm mơ thấy Hoàng tổ mẫu. Người trách trẫm đuổi nàng ra khỏi cung, nên hôm nay tới xem nàng thế nào.”
Ta gật đầu.
“À~ Ra là vậy.”
Trong chốc lát.
Đại sảnh lại rơi vào yên tĩnh.
Đông Thanh mang trà mới pha tới.
Ta lập tức nở nụ cười, nhiệt tình chào hỏi:
“Uống trà đi, uống trà đi.”
Đây là trà Lão Quân Mi mang từ trong cung ra đấy.
Vốn còn định giữ lại tự mình uống dần.
Đúng là tiện nghi cho tên cẩu hoàng đế này.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất