Chương 3
Gả thay hay thủ tiết, đối với ta chẳng khác biệt gì.
Ta vẫn chăm chỉ học quy củ, cho đến đêm trước ngày thành thân.
Cửa viện bị đẩy tung một cách thô bạo.
Người tới là đệ đệ cùng cha cùng mẹ với ta, tiểu công tử của Tần gia — Tần Phi Hạc.
Hắn đứng ở cửa, nhìn ta như nhìn một món đồ chướng mắt.
“Này.”
Giọng hắn đầy vẻ khó chịu.
“Nghe cho rõ đây. Bệnh của Tạ Túc Hòa đã khỏi hẳn. Trong lòng huynh ấy từ trước đến nay chỉ có trưởng tỷ Tần Như Nhân. Ngươi chẳng qua chỉ là thế thân được lôi từ thôn quê về. Giờ ngươi vô dụng rồi, cút đi.”
Thấy ta không đáp, lời lẽ của hắn càng thêm cay nghiệt.
“Vì chuyện của ngươi mà trưởng tỷ mấy ngày nay lo lắng đến mức ăn không ngon. Nếu còn chút tự biết mình, ngươi nên lập tức rời khỏi kinh thành. Loại thôn phụ thô tục như ngươi, đứng trước cổng Tạ gia cũng làm bẩn ngưỡng cửa nhà người ta.”
Ta dừng đường kim mũi chỉ trong tay, bình tĩnh nhìn hắn.
“Đây là ý của Tần lão gia và Tần phu nhân sao?”
Hắn nghẹn lời.
Trên mặt thoáng hiện vẻ tức giận.
“Tạ Túc Hòa yêu trưởng tỷ là chuyện cả kinh thành đều biết. Ngươi cần gì tự chuốc lấy nhục? Nếu biết điều thì tự mình cút đi. Bằng không, ta có vô số cách khiến ngươi biến mất khỏi kinh thành.”
“Ta cũng đâu nói là mình không đi.”
Ta thản nhiên liếc hắn một cái rồi quay người thu dọn hành lý.
Ta luôn hiểu rất rõ.
Mười sáu năm sớm tối bên nhau của Tần gia và Tần Như Nhân đủ để vượt xa chút huyết thống mỏng manh kia.
Lần trở về này, ta chưa từng mong họ sẽ yêu thương ta.
Ta chỉ cảm thấy cô đơn, muốn tìm một nơi có khói lửa nhân gian để nương náu mà thôi.
Nếu Tần gia không cần ta đi xung hỉ nữa,
Thì kết cục như vậy cũng chẳng có gì không thể chấp nhận.
Nếu nơi này không chào đón ta,
Ta chỉ cần tìm một nơi khác để dừng chân.
Thế nhưng Tần Phi Hạc lại đứng ngây người tại chỗ.
Trước khi đến đây, trưởng tỷ từng nói với hắn rằng:
Những kẻ từ nơi nghèo hèn lên kinh thành đều rất khó đối phó, nhất định sẽ mặt dày gây chuyện.
Hắn đã chuẩn bị sẵn ngân phiếu và cả đám tay chân.
Nếu ta không chịu đi, hắn sẽ dùng tiền đập vào mặt.
Nếu ta còn tham lam không biết đủ, hắn sẽ đánh ngất rồi ném thẳng ra khỏi thành.
Dù thế nào đi nữa, Tần gia chỉ có thể có một vị đại tiểu thư.
Người đó chỉ có thể là trưởng tỷ của hắn — Tần Như Nhân.
Thế nhưng sự thức thời đến quá mức của ta đã khiến mọi toan tính của hắn đều đổ sông đổ biển.
Khóe mắt ta thoáng thấy hắn đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ lạ.
Ta chậm rãi xoay người, cố ý trêu chọc:
“Tiểu Hạc, nhìn tỷ như thế, chẳng lẽ là không nỡ xa tỷ tỷ sao?”
Tần Phi Hạc như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông.
“Ai cho phép ngươi gọi ta như vậy? Đừng tự dát vàng lên mặt mình!
Nếu sau một canh giờ nữa ta còn nhìn thấy ngươi trong phủ, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận không kịp!”
Nói xong, hắn gần như lao thẳng ra khỏi cửa.
...
Tiểu viện của ta chưa từng náo nhiệt đến thế.
Tần Phi Hạc rời đi chưa đầy nửa tuần trà.
Tần phu nhân đã tìm đến nơi sân nhỏ hẻo lánh này.
Đây là ngày thứ năm kể từ khi ta trở về Tần phủ.
Cũng là lần đầu tiên Tần phu nhân xuất hiện trước mặt ta.
Trên gương mặt bà chất đầy ý cười, nhét vào tay ta một túi bạc.
“Sầm Sầm, nương là vì muốn tốt cho con. Từ nhỏ con lớn lên nơi thôn dã, quen tự do phóng khoáng, làm sao chịu nổi những khuôn phép gò bó của thế gia vọng tộc? Tạ phủ quy củ chồng chất, e rằng con đến đó chưa quá ba ngày đã không chịu nổi rồi.”
“Nhưng Nhân Nhân thì khác. Nó là tiểu thư khuê các do chính tay ta dạy dỗ. Cầm kỳ thi họa, quản gia ứng đối, thứ gì cũng xuất sắc. Với gia thế như Tạ gia, vốn dĩ phải để một vị thiên kim danh chính ngôn thuận, tài sắc song toàn như nó kết duyên mới phải.”