Chương 4
Ánh mắt bà lướt qua đầu ngón tay thô ráp và bộ y phục giản dị của ta.
Tựa như đang cân nhắc một món hàng có tỳ vết.
“Nương nói thẳng với con vậy. Trong lòng Tiểu công tử Tạ gia từ đầu đến cuối chỉ có Nhân Nhân. Con có chen vào cũng chỉ là sống cảnh phòng không gối chiếc, uổng phí tuổi xuân. Số bạc này con cầm lấy, xe ngựa đã chờ sẵn ở cửa sau. Trở về quê tìm một nông hộ thật thà mà gả đi, đó mới là nơi thuộc về con.”
Ta hiểu rồi.
Đối với Tần gia mà nói.
Ta đã không còn giá trị lợi dụng nữa.
Những lời bà nói, nào là ta chỗ nào cũng không bằng Tần Như Nhân.
Từng câu từng chữ đều muốn dìm ta xuống bùn lầy, ép ta phải tự ti mặc cảm.
Thế nhưng ta chỉ bình thản nhìn bà.
Trong đôi mắt không gợn sóng ấy, chẳng phản chiếu lấy nửa phần sốt ruột của bà, cũng chẳng soi ra được một tia thiên vị nào.
“Vậy... xem như ta đã báo đáp xong ân tình của người rồi sao?”
Tần phu nhân không ngờ ta lại hỏi thẳng như vậy, ánh mắt thoáng hoảng loạn.
Ngay sau đó bà lập tức bày ra vẻ mặt bị tổn thương, giọng nói mang theo vài phần tủi thân.
“Đứa nhỏ này, sao lại nói chuyện với nương xa cách như thế? Nương tính toán mọi đường cho con.”
“Sao con không hiểu lòng tốt, ngược lại còn oán trách nương?”
Ta không đáp.
Chỉ lặng lẽ xoay người.
Lấy hành trang đã thu dọn xong từ trước, bỏ nguyên túi bạc bà vừa đưa vào bên trong.
Động tác không chút do dự.
Cũng chẳng hề lưu luyến.
Ta khẽ cúi đầu với bà.
“Tần phu nhân, từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai nữa.”
Hai chữ “Tần phu nhân” ấy giống như một cây kim lạnh buốt, đâm thủng lớp từ ái giả tạo mà bà cố gắng duy trì.
Nụ cười hòa nhã trên mặt cuối cùng cũng không giữ nổi.
Chỉ còn lại sự tức giận và xấu hổ khi lớp ngụy trang bị vạch trần.
Bà hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Lại qua một lúc.
Ta đang định thổi tắt nến rồi rời khỏi đây thì cửa phòng bỗng bị người ta xô mạnh.
Tần Như Nhân dẫn theo hai bà tử lực lưỡng xông vào.
Trên gương mặt nàng ta nào còn chút dịu dàng đoan trang thường ngày.
Trong tay nàng ta là một bát thuốc đen đặc.
Từng bước ép sát về phía ta.
Không đợi ta kịp phản ứng.
Hai bà tử một trái một phải giữ chặt lấy ta, thô bạo bóp miệng ta mở ra.
Nước thuốc đắng chát bị cưỡng ép đổ thẳng xuống cổ họng.
Chỉ trong chốc lát.
Toàn thân đã truyền đến cảm giác đau đớn như bị kim đâm vào tận xương tủy.
Trong gương.
Trên mặt ta nổi lên từng mảng mụn đỏ đáng sợ, sưng phù đến biến dạng.
Lúc ấy Tần Như Nhân mới hài lòng bật cười.
Dưới ánh nến lay động, nàng ta cúi người xuống, dùng đầu ngón tay bóp chặt cằm ta, ép ta ngẩng khuôn mặt đã bị hủy hoại lên.
Trong đáy mắt nàng ta là hàn ý độc địa như tẩm đầy nọc độc.
“Tần Sầm, từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã hận chết khuôn mặt giống mẫu thân kia của ngươi.”
“Giờ đây Tạ ca ca đã khỏi bệnh, thế thân như ngươi cũng nên cút đi rồi.”
Đầu ngón tay nàng ta càng siết mạnh, gần như muốn ghim sâu vào da thịt ta.
“Nhớ kỹ.”
“Đời này của ngươi chỉ xứng mục nát dưới bùn lầy.”