Edit: Tiểu Ngạn Beta: Hạ
Đáy lòng Thập Nhất Nương khẽ thở dài, thấp giọng nhắc nhở Từ Lệnh Nghi: “Bên kia có một gã sai vặt”
Hai đầu lông mày Từ Lệnh Nghi hiện lên một tia lưu luyến, xoay người hỏi gã sai vặt: “Chuyện gì?”
Giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm.
Thập Nhất Nương khẳng định Từ Lệnh Nghi đã lại khôi phục lại vẻ mặt điềm đạm bình tĩnh trước đây.
“Hầu gia!” Gã sai vặt thở hổn hển chạy một mạch tới, “Trong cung có
tin tức truyền đến, Thái hậu nương nương mới vừa hoăng(*) rồi ạ.”
(*) đây là từ chỉ cái chết của hoàng gia, chư hầu hoặc các quan to thời xưa.
Trong lòng Thập Nhất Nương thoáng “lộp bộp”, nắm lấy ống tay áo Từ Lệnh Nghi thật chặt.
Từ Lệnh Nghi đưa tay ra cầm lấy tay nàng.
Bàn tay ấm áp, thật to và có lực.
“Lâm Ba đâu?” Hắn trầm giọng hỏi, lộ ra vẻ vô cùng trấn định, khiến
cho Thập Nhất Nương cũng từ từ trầm tĩnh lại, trong lòng dần dần có mấy
phần buồn bã.
Kéo dài như vậy, cuối cùng đã qua đời rồi. Toan tính nhiều âm mưu như vậy cuối cùng cũng thành vô ích….
“Mấy vị đại nhân từ trong kinh thành đến thỉnh an Hầu gia vẫn chưa
đi,” gã sai vặt cung kính nói. “Quý nhân trong cung nói, sợ quay về trễ trong cung khóa cửa cung, Lâm Ba bèn đi từ cửa hông bên cạnh đi ra khỏi chùa theo quý nhân vào trong cung rồi ạ.”
Thập Nhất Nương nghe gã sai vặt này nói chuyện rõ ràng mạch lạc,