Nàng đi theo Hoàng Phủ Hoài Hàn tới tận ngự hoa viên, đám hạ
nhân qua lại cũng rất biết ý tránh sang chỗ khác. Đi rất lâu sau, hắn
mới dừng bước.
Tô Cẩm Bình cũng đứng cách đó không
xa, sắc mặt hơi nghiêm túc, bóng người màu tím đậm ở phía trước chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt tím đậm quét về phía nàng, từng làn sóng như cuộn lên trong con ngươi lạnh băng ấy khiến người ta không nhìn rõ được cảm
xúc của hắn.
Bị hắn nhìn như vậy, Tô Cẩm Bình rất mất tự nhiên, nói: “Không biết Đông Lăng Hoàng gọi tiểu nhân ra đây có gì
cần chỉ giáo?” Dù sao ngày đó khó khăn lắm mình mới trốn được khỏi hoàng cung Đông Lăng, nếu hắn thực sự muốn dùng tội phản quốc để gây sự với