Hai người kia đã bắt đầu hạ cờ, tay áo tung bay, khẽ nâng lên
đặt xuống, không bao lâu sau, trên bạn cờ nhỏ bé đã xếp nên thế cục
thiên hạ. Tô Cẩm Bình cũng có chút nghiên cứu với cờ, nhìn hai người họ
đặt cờ, trong mắt nàng thoáng có vẻ tán thưởng, quả nhiên không hổ danh
là người làm Hoàng đế, mỗi quân cờ đều ẩn chứa ý tứ sâu xa, giống như
đang thử nhau.
Còn đang mải tán thưởng, giọng nói của Quân Lâm Uyên chợt vang lên: “Đứng đó làm gì? Còn không mau hầu hạ trẫm và Đông Lăng Hoàng, Dạ vương dùng hoa quả đi?!”
Hoàng Phủ Dạ liếc nhìn Tô Cẩm Bình một cái đầy vẻ cảm thông, cười nói: “Không cần, bản vương tự ăn!” Nói xong, hắn cất quạt vàng vào trong tay áo,