Trời còn chưa sáng, Tô Cẩm Bình đã tỉnh dậy. Mở mắt nhìn lên đỉnh màn, trong đầu nàng lại nhớ tới chuyện đêm qua, nhất thời cảm thấy vô cùng phức
tạp. Còn chưa ngồi dậy đã có cung nữ bước vào, tay bê khay đựng váy hoa, áo gấm, trâm ngọc, vòng phỉ thúy.
Tô Cẩm Bình chưa kịp nói gì, cung nữ kia đã khom người hành lễ: “Nô tỳ hầu hạ cô nương thay y phục!”
“…” Thế này là sao? Quân Lâm Uyên đâu cần phải đối xử tốt với nàng tới mức
này chứ? Nàng ngại ngùng nói: “Cứ đặt y phục xuống đó, các cô lui đi.”
Nàng không quen đẻ người khác hầu hạ mình mặc quần áo.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, ban đầu là bị căm ghét đủ kiểu, gây sự đủ
điều, giờ lại đột ngột xoay chuyển ngược hoàn toàn, khiến nàng chưa quen ngay được. Cung nữ kia nghe vậy cũng đặt y phục xuống rồi lui ra ngoài.
Tô Cẩm Bình thay y phục kia vào không chút khách sáo. Có quần áo tốt mà
không mặc thì khác nào tự ngược đãi mình?! Sau khi mặc quần áo xong