Cái gọi là ‘dạy nàng biết chữ’ căn bản không giống như nàng nghĩ, mà là…
Một phòng học, một phu tử để râu rất dài đi qua đi lại, tay cầm quyển sách, nghiêng đầu lắc lư đọc, tay kia để sau lưng, còn cầm thêm một cây roi
mây. Trong phòng có không ít các cô gái ngồi học, đều là con cháu nhà
quan, có cả mấy vị công chúa trẻ tuổi nữa.
Tô Cẩm Bình không khỏi cảm thấy bi ai, nàng đã chừng này tuổi đầu rồi,
xuyên không tới cổ đại mà lại còn phải đi học nữa! Phu tử kia thì ra sức đọc chi hồ giả dã, còn Tô Cẩm Bình thì ra sức nhận biết chữ, cố gắng
tìm điểm chung giữa chữ giản thể và phồn thể, hơn nữa, nàng còn phát
hiện ra, hình như những chữ này khác với chữ mình nhìn thấy ở Đông Lăng, có vẻ đơn giản hơn một chút.
Quân Tử Mạch ở cách đó không xa nhìn bộ dạng phiền muộn đó của nàng, cảm