Nam Cung Cẩm chật vật rời khỏi hoàng cung, xa phu của phủ Thừa tướng nhìn thấy chủ nhân nhà
mình ướt sũng thì hết sức khiếp sợ! “Tướng gia, ngài bị sao vậy?” Trời
lạnh như vậy, cả người ướt nhẹp, vậy… thực dễ nhiễm bệnh nha!
“Hồi phủ!” Vọt thẳng lên xe ngựa mà không giải thích gì thêm. Hôm nay thật
mười phần mạo hiểm, tiếp xúc với gã Mộ Dung đoạn tụ chính là công tác
nguy hiểm nhất thế giới, suýt chút là mất luôn cái mạng nhỏ này rồi! May mà Lãnh Tử Hàn đến kịp!
“Vâng!” Hạ nhân lên tiếng, quay đầu xe ngựa rời đi.
“Từ từ!” Một âm thanh cuồng ngạo khí phách từ bên ngoài xe vang lên, đúng là giọng của Lãnh Tử Hàn.
Nam cung Cẩm xốc màn che, môi đã có chút trắng bệch, ngày mùa đông, ướt như chuột lột thế này quả thật là quá lạnh! Nhìn nhìn Lãnh Tử Hàn nói “Hồi
nãy, cảm ơn!”
Môi mỏng ai đó nhếch lên “Muội cứ như vậy mà về?”
“Chẳng lẽ còn tiếp tục ở lại trong cung?” Ai đó theo phản xạ tự động hỏi lại một câu.
“Ha ha…” Lãnh Tử Hàn cười mấy tiếng, bất đắc dĩ nhìn nàng, mình ở đây kêu