Tô Đường

Chương 1

Chương 1

Tô Đường cảm thấy mình chắc là “con cưng của trời”.
Không phải kiểu “con cưng” trong mấy truyện Mary Sue, mà là kiểu—bị ông trời chọn ra chỉ để… bày trò trêu ngươi.
Mọi chuyện phải kể từ sinh nhật hai mươi ba tuổi của cô.
Hôm đó cô vừa bị công ty sa thải, ôm chiếc thùng giấy đựng đầy đồ cá nhân bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, bên ngoài mưa như trút nước.
Cô không mang ô, đứng dưới mái che chờ xe công nghệ, trên màn hình điện thoại hiện “phía trước còn 86 người đang chờ”.
Cô nhìn con số đó mười giây, rồi đội luôn thùng giấy lên đầu lao ra mưa.
Chạy được chừng hai trăm mét, chân cô trượt một cái, cả người ngã sấp xuống vũng nước trong một tư thế vô cùng kém duyên.
Thùng giấy bay ra xa, đồ bên trong văng khắp nơi—một cái cốc vỡ tan, một chậu cây mọng nước cả rễ lẫn đất lăn thẳng xuống cống, cả gói khoai tây chiên cô giữ gìn suốt ba năm biến thành một đống bết nhão.
Tô Đường nằm sấp trên nền đất ướt, nước mưa chảy dọc tóc xuống, trên mặt không phân biệt được đâu là nước mưa đâu là nước mắt.
Cô lấy điện thoại ra, nghiêm túc ghi vào ghi chú: “Hôm nay là ngày xui xẻo nhất trong đời tôi.”
Ngay lúc đó, điện thoại rung lên, có tin nhắn đến.
“Chúc mừng bạn đã được chọn tham gia chương trình ‘Trải nghiệm làm bình hoa trong show sinh tồn trên hoang đảo là như thế nào’. Vui lòng có mặt tại địa điểm tập trung trước 12 giờ trưa ngày mai, quá hạn xem như tự động từ bỏ. Chương trình sẽ cung cấp toàn bộ ăn ở và thù lao hậu hĩnh.”
Tô Đường nhìn tin nhắn mười giây, rồi nhìn lại dòng “ngày xui xẻo nhất” trong ghi chú, lặng lẽ xóa đi.
Có lẽ ông trời thấy có lỗi với cô nên mở cho cô một cánh cửa.
Không, không phải cửa—mà là một cửa sổ kính sát đất viền vàng.
“Trải nghiệm làm bình hoa trong show sinh tồn trên hoang đảo là như thế nào”—chỉ nghe tên đã thấy không phải chương trình nghiêm túc.
Nhưng Tô Đường lên mạng tìm thì phát hiện chương trình này lại khá nổi, là một show thực tế sinh tồn ngoài trời, mỗi tập mời tám khách mời thả lên hoang đảo, tự lực sinh tồn.
Điểm hấp dẫn nhất là “chân thật”—không kịch bản, không cứu trợ (trừ khi sắp chết thật), các khách mời phải sống bảy ngày trên đảo mà không có bất kỳ công cụ hiện đại nào.
Còn lý do Tô Đường được chọn, phía chương trình nói rất thẳng trong điện thoại: “Chúng tôi cần một người xinh đẹp nhưng nhìn có vẻ không biết làm gì, phụ trách làm ‘bình hoa’, tạo yếu tố gây cười và gây tranh luận. Nói đơn giản là đảm nhận hình tượng ‘đẹp nhưng vô dụng’.”
Tô Đường im lặng ba giây, cảm thấy năm chữ “đẹp nhưng vô dụng” đã tóm gọn chính xác cuộc đời cô cho đến hiện tại.
“Thù lao bao nhiêu?” cô hỏi.
Đối phương đọc một con số.
Tô Đường lại im lặng ba giây, rồi nói với giọng rất bình tĩnh: “Khi nào tập trung? Tôi sẽ đến lúc tám giờ sáng mai.”
Cô cúp máy, nhìn đống hỗn độn dưới đất, bỗng thấy tất cả không còn quan trọng nữa.
Cốc vỡ thì mua cái khác, cây chết thì trồng lại, khoai tây chiên nhão—ừ thì vẫn hơi đau lòng, nhưng so với khoản thù lao kia, một gói khoai đáng là gì?
Tô Đường ngẩng đầu, để mưa tạt vào mặt, cảm thấy cuộc đời mình hình như cũng không tệ đến thế.
Cô đã nhầm.
Sáng hôm sau, Tô Đường có mặt đúng giờ tại điểm tập trung—một khu nghỉ dưỡng trông cực kỳ đắt đỏ.
Nhân viên chương trình dẫn cô vào phòng họp, bên trong đã có năm người ngồi sẵn.
Tô Đường liếc một vòng, nhận ra vài gương mặt.
Ngồi ngoài cùng bên trái là Cố Hành Chu, ngôi sao nam đang nổi, từng đóng nhiều phim cổ trang ăn khách, lượng fan còn đông hơn dân số huyện quê cô.
Lúc này anh ta đeo kính râm, tựa lưng ghế, toát ra vẻ “tôi nổi tiếng lắm, đừng chọc tôi”.
Bên cạnh là một người đàn ông đầu trọc cơ bắp cuồn cuộn, mặc áo ba lỗ bó sát, bắp tay to hơn cả đầu Tô Đường.
Cô nhận ra anh ta là khách quen của một show nào đó, biệt danh “Thiết Ngưu”, nghe nói có thể bẻ dừa bằng tay không.
Kế đó là một người đàn ông trung niên trông rất tinh anh, mặc đồ dã ngoại, đeo đồng hồ chuyên dụng, vẻ mặt nghiêm túc như chuẩn bị ra trận.
Tô Đường đoán đó là chuyên gia sinh tồn.
Tiếp theo là hai người nữa: một thần tượng tuyển chọn chưa đến hai mươi tuổi, trắng trẻo như bước ra từ truyện tranh; và một chị khoảng hơn bốn mươi, cười rất tươi, nhìn là biết kiểu người có thể mặc cả nửa tiếng ngoài chợ.
Tô Đường tìm góc ngồi xuống, đang định lấy điện thoại lướt nốt mạng xã hội thì cửa phòng họp lại mở.
Một người đàn ông bước vào.
Ánh mắt Tô Đường lướt qua rồi dừng lại.
Không phải vì anh ta đẹp—dù đúng là khá đẹp, cao ráo, vai rộng eo thon chân dài, ngũ quan sắc nét, đường hàm sắc như có thể cắt thùng carton.
Mà là vì cách anh ta bước vào—toát ra khí chất kiểu “tôi là nhất”, ánh nhìn hơi cúi xuống khi nhìn người khác, như thể tất cả ở đây đều là cấp dưới của anh ta.
Anh ta mặc áo khoác dã ngoại màu đen, đi giày chiến thuật, tay không cầm gì, trông không giống người đi tham gia sinh tồn, mà giống người đi kiểm tra công trình.
Nhân viên chương trình vội vàng chạy tới, thái độ cung kính bất thường: “Tổng giám đốc Lục, ngài đến rồi, mời bên này.”
Tổng giám đốc Lục.
Trong đầu Tô Đường lóe lên—cô nhớ ra thông tin mình tra đêm qua.
Mùa này có nhà đầu tư mới, ông chủ sẽ trực tiếp tham gia làm khách mời, lúc đó còn bị cư dân mạng châm chọc là “tư bản xuống sân dạy showbiz làm người”.
Vậy người này chính là—Lục Tư Hành?
Tô Đường nhìn thêm hai lần, phải thừa nhận nhan sắc của nhà tư bản đúng là cao hơn người thường một bậc.
Nhưng cô nhanh chóng thu ánh mắt lại, vì thấy Lục Tư Hành ngồi xuống rồi quét mắt qua tất cả mọi người, dừng ở cô chưa đến một giây.
Ánh nhìn đó không phải thưởng thức, cũng không phải tò mò, mà là—đánh giá. Như sếp xem hồ sơ xin việc, thấy cũng tạm ổn nhưng chưa đủ tốt.
Tô Đường có chút khó chịu, nhưng nhanh chóng dằn xuống, vì nhớ đến thù lao của mình—bị nhà tư bản nhìn xét một chút cũng không sao, dù sao người ta trả tiền.
Tổ chương trình bắt đầu phổ biến luật chơi.
Tóm lại: tám người sẽ được thả xuống một hoang đảo, không có bất kỳ công cụ nào, mỗi người chỉ được mang một túi cứu sinh do chương trình cấp. Sinh tồn bảy ngày, giữa chừng có nhiệm vụ và thử thách, ai trụ lại cuối cùng là người thắng. Toàn bộ quá trình đều được quay, mỗi người có một cameraman riêng.
Nghe đến “cameraman riêng”, Tô Đường nghĩ: cũng tốt, ít ra có người ghi lại quá trình mình chết đói.
Cách lên đảo rất thô bạo—trực thăng.
Tô Đường chưa từng đi trực thăng, cô tưởng sẽ êm ái và sang chảnh, ai ngờ bị xóc đến quay cuồng, dạ dày như muốn nổi loạn.
Cô bám chặt dây an toàn, mặt tái mét.
Cố Hành Chu bên cạnh liếc cô một cái, khóe môi hơi cong, không rõ là thương hại hay cười nhạo.
Trực thăng lơ lửng trên một bãi cát, họ phải trượt dây xuống.
Tô Đường nhìn sợi dây, rồi nhìn biển phía dưới, nghiêm túc cân nhắc tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.
“Tôi xuống trước.” Thiết Ngưu là người đầu tiên, động tác gọn gàng như lính đặc nhiệm, ba giây đã chạm đất.
Sau đó là chuyên gia sinh tồn, rồi thần tượng trẻ, rồi chị kia.
Đến lượt Cố Hành Chu, động tác cũng rất đẹp, còn cười với máy quay—Tô Đường đoán cảnh này sau sẽ thành “phúc lợi fan”.
Đến lượt cô.
Cô nắm dây, tay run, chân cũng run, cả người treo dưới trực thăng như con vịt khô bị gió thổi lắc lư.
Cameraman đứng dưới quay thẳng vào mặt cô, cô thậm chí nghe được tiếng máy quay chạy.
Tô Đường hít sâu, nghĩ: dù gì cũng là “bình hoa”, ngã xấu quá thì không xứng với tiền công.
Cô nhắm mắt, buông tay.
Quá trình rơi ngắn hơn cô tưởng, nhưng tư thế tiếp đất còn xấu hơn—cô không đứng mà là ngồi phịch xuống, cát chui đầy quần.
Cameraman vô cùng chuyên nghiệp ghi lại toàn bộ.
Tô Đường ngồi trên cát, mặt không biểu cảm, nghĩ: nếu cảnh này phát sóng, chắc mẹ cô sẽ gọi hỏi có phải cô bị đánh không.
Tám người xuống hết, trực thăng bay đi, để lại sự yên tĩnh và tám gương mặt ngơ ngác.
Tô Đường nhìn xung quanh, phát hiện hòn đảo lớn hơn tưởng tượng: sau bãi cát là rừng rậm, xa xa có núi, sóng biển vỗ vào đá—phong cảnh rất đẹp, nếu cô không phải đến đây để sinh tồn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất