Tối Cường Thiếp Thân Hệ Thống

Chương 27: Bọn Hàn Xẻng Đến Phá Quán!

Chương 27: Bọn Hàn Xẻng Đến Phá Quán!
Hai người dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến võ quán của Câu lạc bộ Võ thuật. Bên trong đã có không ít người vây quanh.
Đứng giữa sân võ quán là một cô gái mặc võ phục màu đỏ nhạt. Lông mày lá liễu thanh tú, sống mũi cao thẳng, đôi mắt trong veo như nước mùa thu hiện lên tia sáng lạnh lẽo, khí khái anh hùng hừng hực.
Lãnh Nhược Khê!
Hoa khôi xếp hạng hai trên bảng xếp hạng!
Nhìn thấy nàng, sắc mặt Tần Dương hơi mất tự nhiên.
Dù sao cũng từng trộm nội y của người ta, lại còn trùm chăn lén lút quay tay mười phát. Giờ phút này nhìn thấy người thật, trong sự xấu hổ mơ hồ còn mang theo vài phần kích thích.
“Nhạc Nhạc, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra!”
Mạnh Vũ Đồng kéo một cô gái có vóc dáng đáng yêu từ trong đám đông ra, vội vàng hỏi.
Cô gái trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc ép thẳng tắp, trên khuôn mặt trắng trẻo điểm xuyết hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn, trông rất đáng yêu.
Nàng mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, trước ngực lấp ló đôi gò bồng đảo với đường cong tuyệt mỹ, quy mô khá khủng. Phía dưới là chiếc quần jean bó sát màu xanh nhạt, chân đi đôi giày da đế xuồng cao 5 phân.
Nhìn thấy cô gái xinh đẹp này, Tần Dương giật mình, sắc mặt hơi quái dị.
Cô gái này hắn có quen.
Lần trước đi trộm đồ lót, giữa đường tình cờ đụng phải nàng, hắn còn giúp nàng xách một ít đồ dùng sinh hoạt.
Nếu không nhờ cô gái này, Tần Dương có lẽ đã chẳng lọt được vào ký túc xá nữ.
Đồng Nhạc Nhạc chỉ vào đám người mặc võ phục Taekwondo xung quanh, bĩu môi nói: “Đám người của Câu lạc bộ Taekwondo chạy tới phá quán.”
“Phá quán?”
Mạnh Vũ Đồng trợn tròn mắt hạnh: “Tại sao bọn họ lại tới phá quán?”
“Lần trước có mấy đàn em khóa dưới muốn gia nhập Câu lạc bộ Võ thuật, nhưng người của Câu lạc bộ Taekwondo lại chặn đường không cho đăng ký, còn bảo võ thuật Hoa Hạ chỉ là rác rưởi. Nhược Khê tức giận, liền đập cho mấy tên thành viên Taekwondo một trận tơi bời. Thế nên giờ bọn họ kéo đến phá quán đây này.”
Đồng Nhạc Nhạc bất đắc dĩ kể lại.
Mạnh Vũ Đồng nhíu mày: “Nhưng mình nhớ là tên xã trưởng lợi hại nhất của Câu lạc bộ Taekwondo lần trước đã là bại tướng dưới tay Nhược Khê rồi cơ mà. Lần này còn dám tới phá quán? Không phải tự rước lấy nhục sao?”
“Bản thân đánh không lại thì mời người ngoài đến giúp chứ sao.”
Đồng Nhạc Nhạc chỉ vào hai nam thanh niên mặc võ phục Taekwondo đứng bên mép sân, khinh bỉ nói: “Hai tên đó là cao thủ Taekwondo có tiếng ở thành phố Đông Thành, một tên đai đen tam đẳng, một tên đai đen ngũ đẳng. Tên đai đen ngũ đẳng kia còn là người Hàn Quốc nữa.”
Tần Dương đứng cạnh nghe vậy liền ngưng mắt nhìn sang.
Quả nhiên, hai người kia thắt đai đen ngang lưng, khí thế tỏa ra rõ ràng không cùng đẳng cấp với những thành viên Câu lạc bộ Taekwondo khác.
Đặc biệt là tên nam tử có tướng mạo khá đẹp trai đang quỳ gối bên mép sân. Giữa hai hàng lông mày của hắn mang theo vài phần kiệt ngạo bất tuần, ánh mắt nhìn Lãnh Nhược Khê có chút nóng bỏng, nhưng khí tức tỏa ra trên người lại dị thường băng lãnh.
Đây chính là tên người Hàn Quốc kia.
“Mời người ngoài đến giúp, thế này cũng quá vô sỉ rồi đi.” Mạnh Vũ Đồng tức giận ra mặt.
Đồng Nhạc Nhạc bĩu đôi môi mỏng, giễu cợt: “Cậu còn lạ gì độ mặt dày của đám người này nữa. Lần trước mấy tên cao thủ đai xanh của Câu lạc bộ Taekwondo dùng chiến thuật xa luân chiến khiêu chiến Nhược Khê, kết quả bị Nhược Khê đập cho tơi tả. Vậy mà bọn chúng lại rêu rao ra bên ngoài là Nhược Khê gian lận mới thắng được. Thật sự là quá không biết xấu hổ!”
“Hay là mình đi tìm lãnh đạo nhà trường!”
“Tìm lãnh đạo nhà trường có ích gì? Xã trưởng của bọn họ là con trai hiệu trưởng đấy. Cậu mà đuổi bọn họ đi hôm nay, ngày mai đám lãnh đạo nhà trường sẽ kiếm cớ giải tán luôn Câu lạc bộ Võ thuật cho xem.”
Đồng Nhạc Nhạc chu cái miệng nhỏ nhắn, vừa bất đắc dĩ vừa uất ức.
“Vậy... vậy phải làm sao bây giờ? Nhược Khê có đánh thắng được hai tên cao thủ đai đen kia không?” Mạnh Vũ Đồng lo lắng hỏi.
Đồng Nhạc Nhạc lắc đầu: “Mình không biết, với thân thủ của Nhược Khê, có lẽ là được chăng.”...
Giữa sân.
Đôi mắt đẹp của Lãnh Nhược Khê chằm chằm nhìn hai tên cao thủ đai đen, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên người tên Hàn Quốc kia.
Nàng có thể cảm nhận được mối đe dọa mạnh mẽ từ trên người đối phương.
Lãnh Nhược Khê hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn một nam sinh cao to trong đám người đối diện, cất giọng băng lãnh: “Thích Chính Thành, tôi hy vọng anh có thể tuân thủ lời hứa trước đó. Nếu lần tỷ thí này tôi thắng, từ nay về sau anh không được phép quấy rối thành viên câu lạc bộ của tôi nữa!”
Nam sinh cao to nghe vậy liền cười sảng khoái: “Yên tâm đi, nói thế nào tôi cũng là xã trưởng Câu lạc bộ Taekwondo, quy củ vẫn phải hiểu chứ! Chỉ cần cô thắng, tôi tự nhiên sẽ không quấy rối các người nữa. Nhưng nếu cô thua...”
“Tôi sẽ gia nhập Câu lạc bộ Taekwondo của các người!”
Giọng điệu Lãnh Nhược Khê lộ rõ sự kiên quyết!
“Tốt! Một lời đã định!”
Thích Chính Thành vỗ tay cười lớn, khóe miệng lơ đãng xẹt qua một nụ cười âm hiểm.
Các thành viên Câu lạc bộ Võ thuật xung quanh ai nấy đều căm phẫn, trợn mắt trừng trừng nhìn đám người Câu lạc bộ Taekwondo. Trong sự phẫn nộ còn giấu vài phần lo lắng.
Dù sao Lãnh Nhược Khê cũng là trụ cột của Câu lạc bộ Võ thuật. Nếu không có nàng, Câu lạc bộ Võ thuật cũng chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
“Nói đi, thi đấu thế nào!”
Lãnh Nhược Khê tiến lên một bước, lạnh lùng hỏi.
Thích Chính Thành búng tay một cái, dõng dạc nói: “Rất đơn giản, thể thức ba ván thắng hai. Các người cử ra ba người, bên chúng tôi cũng cử ra ba người đối chiến. Chỉ cần thắng được hai ván bất kỳ, coi như giành chiến thắng chung cuộc.”
Ba người xuất chiến?
Lãnh Nhược Khê nhíu chặt mày.
Tuy Câu lạc bộ Võ thuật có không ít thành viên, nhưng người thực sự có năng lực thực chiến lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Huống hồ đối phương còn mời cả cao thủ Taekwondo bên ngoài đến, trận tỷ thí này nhìn thế nào cũng không có cửa thắng.
Có lẽ nhìn ra sự khó xử của Lãnh Nhược Khê, Thích Chính Thành nhếch mép cười nói: “Nhược Khê bạn học, nếu các người thực sự không cử nổi người nào, tôi thấy dứt khoát để một mình cô đánh liên tiếp ba trận lôi đài đi.”
Cái gì!?
Lời vừa dứt, các thành viên Câu lạc bộ Võ thuật lập tức vỡ tổ.
“Lại là đánh luân phiên! Quá không biết xấu hổ!”
“Lần trước đã dùng chiêu trò hèn hạ này rồi, đám người này thật vô sỉ!”
“Nhược Khê tỷ, đừng thi đấu với đám tiểu nhân này!”
“...”
Nghe những lời phẫn nộ của các thành viên, Lãnh Nhược Khê nắm chặt đôi bàn tay trắng ngần, nhất thời do dự không quyết.
Đối phương có hai tên cao thủ đai đen, với thực lực của nàng, e rằng...
“Không thi đấu cũng được, nhưng mà...” Thích Chính Thành đột nhiên cười hắc hắc, chỉ vào mấy học sinh đang cầm điện thoại quay video xung quanh, nói: “Nhưng mà nếu những video này truyền ra ngoài, e là danh tiếng của Câu lạc bộ Võ thuật các người sẽ không được hay ho cho lắm đâu. Dù sao chúng tôi đến khiêu chiến, các người lại làm con rùa rụt cổ mà.”
“Được, tôi ứng chiến!”
Lãnh Nhược Khê ngạo nghễ đáp.
Nàng thừa biết đối phương đang dùng khích tướng, nhưng sự việc đã đến nước này, chỉ có thể liều một phen.
“Xã trưởng, trận đầu tiên để tôi lên đi.”
Một nam sinh da ngăm đen đứng cạnh trợn mắt trừng Thích Chính Thành, nắm chặt nắm đấm nói với Lãnh Nhược Khê.
Lãnh Nhược Khê liếc nhìn cậu ta, nhẹ nhàng lắc đầu: “Vương Hổ, trong câu lạc bộ này, năng lực thực chiến của cậu là mạnh nhất sau tôi. Nhưng so với Thích Chính Thành, cậu vẫn còn kém một bậc, huống hồ là hai tên cao thủ đai đen kia.”
“Nhưng mà...”
“Không nhưng nhị gì hết!”
Lãnh Nhược Khê lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt ngưng tụ sự kiên định: “Ba trận chiến này, đều để tôi lên!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất