Chương 1: Công việc mới
QUYỂN 1: NGÀY TẬN THẾ SẮP ĐẾN
Chúc Ninh tỉnh dậy trong tiếng đập cửa dồn dập.
“Mở cửa! Đừng giả bộ nữa, tôi biết cô đang ở nhà!”
Phản ứng đầu tiên của cô là sờ con dao dưới gối, sau đó mới sực nhớ ra mình đã không còn ở thế giới tận thế nữa.
Mười ngày trước, Chúc Ninh vẫn còn đang chém giết đám Zombie ở thế giới tận thế, cô vừa lẻn vào khu vực nhiệm vụ chưa được bao lâu, phía sau lưng đã vang lên tiếng đếm ngược của một quả bom.
Năm, bốn, ba, hai, một.
Bùm một tiếng —
Khoảnh khắc quả bom phát nổ, Chúc Ninh không kịp tìm chỗ ẩn nấp, chỉ cảm thấy mất trọng lượng. Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một phòng rác bỏ hoang, ngày đó bên ngoài còn đang mưa axit, bầu trời màu vàng xám xịt.
Mà cô cảm thấy ở bụng vô cùng đau, có một mảnh sắt đâm vào bụng, máu tươi đầm đìa.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Chúc Ninh dốc hết sức bò đến máy bán thuốc tự động, dùng toàn bộ tài sản mua một liều thuốc hồi phục cực mạnh. Sau khi cầm máu, dựa vào ký ức còn sót lại của nguyên chủ lần mò tìm về nhà.
Đây là một thế giới bỏ hoang, nơi 80% diện tích đất đai đã bị ô nhiễm. Con người chỉ có thể sống trong các khu vực được bao quanh bởi tường thành kiên cố, để ngăn chặn sự tấn công của lũ quái vật bên ngoài.
Tốt xấu gì cũng có tường thành, cô không cần phải đối mặt với nguy hiểm.
Thế giới cũ của cô đã bị Zombie chiếm, mỗi ngày sống sót được đã là điều xa xỉ, chẳng ai biết liệu ngày mai còn có thể nhìn thấy mặt trời hay không.
Thế nhưng ở thế giới hoang tàn này, công nghệ lại phát triển đến mức không tưởng, có thuốc hồi phục siêu mạnh, có thuốc tăng cường gen, có thuốc dinh dưỡng.
Và… hệ thống.
Lúc cô vừa tỉnh lại, đã bị ràng buộc với một hệ thống thanh lọc. Ở kiếp trước, cô không có gì trong tay. Lúc vừa nhận được hệ thống, cô tưởng mình sắp đổi đời, còn ôm bảng điều khiển xem đi xem lại đến mấy lần.
Tên: Chúc Ninh
Tuổi: 19 tuổi
Trình độ học vấn: Cử nhân Cơ khí
Thân phận: Công dân cấp 5
Thiên phú: Chưa rõ
Hướng dị biến: Chưa rõ
Mức độ dị hóa: Chưa rõ
Sức mạnh cơ thể: Chưa được tăng cường
Tinh thần lực: 100 (người bình thường khoảng 20)
Phía dưới bảng thông tin là một loạt mục bị làm mờ, tất cả đều cần tự mình kích hoạt. Ngoài giá trị tinh thần cao ra thì hoàn toàn không có gì nổi bật. Nói trắng ra, đây là bảng thuộc tính của một “tay mơ” chính hiệu, mới toanh đến mức không có nổi một cái gói quà tân thủ.
Ngay sau đó, hệ thống tiện tay phát luôn nhiệm vụ chính tuyến: Thanh lọc vùng đất bị ô nhiễm, tái thiết lại quê hương của nhân loại.
Hả? Sao không tống cô đi chết luôn đi?
Người ta thường nói đừng vẽ bánh lớn quá, bởi khi bạn đối mặt với một nhiệm vụ không thể hoàn thành, điều duy nhất bạn muốn cũng chỉ là làm cá mặn. Chúc Ninh hoàn toàn mất sạch ý chí sinh tồn, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ thế giới này là giả, hệ thống gì chứ, đều là chó má.
Hủy diệt đi, thế thôi.
Trong suốt mười ngày qua, Chúc Ninh nằm không, gần như không ra khỏi cửa. Cô sống chỉ dựa vào uống thuốc dinh dưỡng, nhưng dường như số phận không cho phép cô yên ổn nằm dài mãi như vậy.
“Chúc Ninh, mở cửa!” Người chờ ở cửa đã mất kiên nhẫn, “Nếu không mở thì tôi cạy cửa đấy!”
Chúc Ninh đứng dậy mở cửa với trạng thái sống không còn gì luyến tiếc. Bên ngoài là một bà lão lùn chỉ cao tầm 1m2, dáng người nhỏ bé, mắc chứng lùn bẩm sinh, má Ngụy-quản lý tòa nhà.
Má Ngụy dùng cây gậy đập mạnh xuống đất, “Tiền thuê nhà.”
Tiền thuê nhà? Cái chỗ nát thế này mà cũng đòi thu tiền?
“Bao nhiêu?” Chúc Ninh hỏi.
Má Ngụy cổ quái liếc nhìn cô một cái, “Mười hai tháng tiền thuê, hai vạn bốn.”
“Bao nhiêu?” Chúc Ninh tưởng mình nghe lầm, toàn bộ tài sản của cô cộng lại mới được bảy trăm tệ.
“Hai vạn bốn.” Má Ngụy lặp lại.
Chúc Ninh hít một hơi thật sâu, cái thế giới phế thổ rách nát này giao tiền thuê nhà là trả luôn mười hai tháng?
“Không trả thì dọn ra ngoài, người xếp hàng thuê chỗ này còn đầy.” Má Ngụy dùng đầu gậy gõ xuống nền đất, ánh mắt u ám, nhìn chằm chằm vào Chúc Ninh.
Chúc Ninh lúc này mới chợt nhận ra hành vi vừa rồi của mình hơi kỳ lạ, nguyên chủ đã sống ở đây 5 năm, làm sao có thể đột nhiên quên cả chuyện đóng tiền nhà?
“Thuê.” Chúc Ninh nói: “Cho khất hai ngày.”
“Nhiều nhất là đến cuối tháng.” Má Ngụy hỏi, “Lại phát điên à?”
Lại? Lại phát điên?
Chúc Ninh từ đôi ba câu của đối phương chợt hiểu ra, nguyên chủ này có vấn đề về thần kinh, mà chuyện đó hình như ai cũng biết, không phải bí mật gì. Ít nhất chuyện cô mất trí nhớ, không nhớ rõ tiền thuê nhà, trong mắt đối phương rất bình thường.
Chúc Ninh dứt khoát diễn vai người điên, “Ừ, gần đây đau đầu.”
Má Ngụy quả nhiên tin ngay, không hỏi nhiều nữa.
Chúc Ninh: “Cuối tháng tôi chắc chắn trả tiền, bà đừng cho người khác xem phòng.”
Chúc Ninh có rất nhiều chuyện liên quan đến nguyên chủ đều không biết rõ, một khi bị người ta đuổi khỏi chỗ này, cô chẳng còn nơi nào để đi.
Má Ngụy liếc cô một cái, ánh mắt sâu xa khó lường: “Đừng biến nhà tôi thành hiện trường án mạng đấy.”
Chúc Ninh nhíu mày, hôm đó cả người cô đầy máu mò về, đúng lúc gặp phải má Ngụy, chắc đã để lại ấn tượng “tự sát không thành” trong mắt bà.
Trước khi rời đi, má Ngụy còn nói: “Xử lý cái hóa đơn ngoài cửa luôn đi.”
Hóa đơn? Chúc Ninh thò đầu ra, trước cửa nhà cô dán đầy các loại thông báo thanh toán: tiền nước, tiền điện, phí quản lý, phí bảo trì, thuế…
Chúc Ninh xé xuống cả một xấp dày cộm thông báo, nhẩm tính sơ sơ, cô đại khái còn nợ các loại phí khác đến tám nghìn tệ. 8 nghìn cộng thêm hai vạn bốn tiền thuê nhà, chưa kể chi tiêu sinh hoạt sắp tới…
Khởi đầu đã nợ ngập đầu, chẳng trách kiếp trước cô chết rồi còn phải sống lại lần nữa.
Cô ôm đống hóa đơn về phòng, làm cá mặn lâu như vậy, cô sớm đã quên luôn nhiệm vụ chính của mình. Trốn tránh tuy đáng xấu hổ nhưng có ích, nhiều ngày như vậy mà hệ thống cũng không nhắc nhở gì.
Chúc Ninh ngồi trước máy tính, màn hình máy tính cực lớn ở thời đại của cô có thể xem là công nghệ cao, ở thời đại này chỉ có thể xem là đồ cổ.
Quá lạc hậu, ngoại trừ khu 103, chẳng còn mấy ai dùng loại máy này. Nhưng vì lạc hậu nên Chúc Ninh dùng rất thành thạo.
Cô mở trang web tuyển dụng.
Dựa vào “kinh nghiệm làm việc” phong phú ở kiếp trước, cô tin chắc mình vẫn có thể tìm được vài công việc ngắn hạn, kiếm tiền nhanh., cùng lắm thì làm lại nghề cũ.
Trên trang web tuyển dụng đủ loại nghề, thậm chí có mấy cái Chúc Ninh xem không hiểu. Lướt xuống có hơn 10 nghìn vị trí đang tuyển người, Chúc Ninh lạc quan nghĩ.
Có người tuyển lính đánh thuê, mắt Chúc Ninh sáng lên, thiếu chút nữa muốn tự đề cử mình ngay tại chỗ.
Tôi, người chuyên nghiệp, chọn tôi đi.
Không lắm lời, làm việc nhanh, đảm bảo chủ thuê hài lòng. Nhưng vừa bấm vào, màn hình lập tức bật ra một thông báo điều kiện, chỉ nhận công dân cấp ba trở lên.
Đệt! Cô bị kẹt ở cấp công dân rồi.
Ở thế giới phế thổ này, mọi công dân khi sinh ra đều phải trải qua sàng lọc gen, sau đó phân loại con người theo tiêu chuẩn sàng lọc. Thật không may, việc sàng lọc gen của Chúc Ninh không vượt qua, thuộc loại “phế phẩm”, bị xếp thẳng vào công dân cấp năm.
Lúc này cô mới để ý góc phải phía trên màn hình có nút sàng lọc, trang web có thể tự động sàng lọc vị trí công việc phù hợp với hồ sơ cá nhân. Cô nhập thông tin cá nhân, đẳng cấp công dân và bằng cấp của mình, rồi nhấp vào sàng lọc công việc phù hợp.
Sau khi giao diện trang web được làm mới, hàng trăm trang công việc biến mất, chỉ còn lại một trang duy nhất.
Chúc Ninh: “……”
Trong một trang chỉ có mười công việc, nhưng có tận sáu cái yêu cầu “ưu tiên nam giới”. Thế giới chó má này cũng kỳ thị giới tính nữa à? Chỉ còn đúng bốn việc phù hợp, toàn kiểu hộ lý, thợ sửa chữa, bảo mẫu,…
Chúc Ninh lướt qua từng cái một. Khoan đã, công việc này có vẻ ổn đấy chứ, ba tiếng 5000 tệ, còn có hoa hồng?
Đây là… nhân viên dọn dẹp?
Chúc Ninh cẩn thận đọc lại thông tin, ghi chú rất đơn giản. Công nhân dọn rác, nội dung công việc là quét rác, chỉ cần làm đủ ba tiếng thì có 5000 tê, dựa theo tình huống cụ thể mà trích phần trăm.
Trang web còn tự tính mức thu nhập trung bình: 25000 tệ/tháng.
25000 tệ? Quét rác gì mà tận 25000 tệ? Nhặt xác à?
Mức lương trung bình là 25000, không giới hạn tuổi tác, giới tính, trình độ học vấn và cấp bậc công dân. Cái này sao giống như dụ mấy đứa cả tin vậy?
Nhưng luật Liên bang quy định, tin tuyển dụng phải hoàn toàn trung thực, ai đăng tin giả sẽ bị xử lý hình sự. Kể cả là đi nhặt xác, thử một lần cũng không thiệt.
Chúc Ninh nhấn nút “Đăng ký”.
Đùng đoàng—
Trang web tung pháo hoa rực rỡ đầy màu sắc, chúc mừng bạn đã đăng ký thành công.
Đùng đoàng—
Bạn đã được công ty chúng tôi tuyển dụng.
Chúc Ninh: “……”
Trúng tuyển ngay tại chỗ? Không cần phỏng vấn? Tỷ lệ trúng tuyển 100%, sợ người ta đổi ý à? Nhưng dù có muốn đổi ý thì cũng đã muộn, bởi vì trong hộp thư của cô, đã có một thư mời nhận việc gửi đến.
……
Thời gian làm việc là sáu rưỡi chiều, địa điểm làm việc là gần lò đốt rác khu 103, tên công ty là Trung tâm thanh lọc khu 103.
Chúc Ninh nhìn thấy tên công ty thì ngẩn người, vậy mà không phải mấy công ty ma vô danh, mà là một đơn vị chính quy hẳn hoi.
Cô lần theo chỉ dẫn, đi tới cổng chính của trung tâm. Không có trạm kiểm tra an ninh nào, chỉ có một robot hướng dẫn đứng chờ.
Robot bấm cho cô nút tầng 49, tòa nhà tổng cộng có 360 tầng, cao đến mức như đâm thẳng lên trời.
Ting—
Thang máy mở ra, Chúc Ninh vừa bước ra đã sững người, trước mắt là… một mớ hỗn độn.
Trong đại sảnh ồn ào, trên bàn mỗi người đều có tập tài liệu chất cao như núi, nhân viên ngồi gần Chúc Ninh nhất đang nổi giận, “Đừng nói với tôi có hay không, cứ nói thẳng là làm được hay không đi!”
Một bên khác có hai người đang cãi nhau đến đỏ mặt tía tai:
“Cái gì mà lỗi của tôi? Văn kiện phê duyệt chưa về thì thì trách tôi à? Nói chuyện cho hợp lý tí đi!”
“Chương trình cấp A là ai phát động hả?! Giờ bắt tôi gánh thay à?!”
Không giống trung tâm thanh lọc, giống trung tâm chứng khoán hơn. Có một người phụ nữ mặc đồ công sở, búi tóc gọn gàng, ngũ quan thanh tú, trông giống như trợ lý, vừa nhìn thấy cô liền chạy tới, gương mặt áy náy, “Xin lỗi nha, chỗ này hơi lộn xộn.”
“Không sao.”
“Chúc Ninh phải không?” Chị gái cúi đầu nhìn bảng điều khiển trong tay, dịu dàng nói: “Tôi là Phòng Doanh, trợ lý trung tâm.”
Họ Phòng? Họ thật đẹp.
“Cô đừng lo, ngày đầu tiên làm việc không khó lắm đâu, làm theo hướng dẫn là được.”
Phòng Doanh vừa dẫn đường cho Chúc Ninh vừa nói nhanh: “Thời gian thử việc chỉ có một ngày, qua được thì hôm sau chuyển chính thức.”
Chúc Ninh nhận ra công ty này đang rất thiếu nhân lực, tốc độ gửi offer nhanh như chớp, nhanh đến đáng ngờ.
Phòng Doanh dẫn cô vào một phòng họp, “Tôi giới thiệu nhanh về cơ cấu lương nhé, tiền lương cơ bản 5000 tệ, chỉ cần làm đủ 3 tiếng là được. Làm thêm mỗi giờ sẽ được cộng thêm 1000 tệ, hoa hồng tính theo số lượng nhiệm vụ hoàn thành, mỗi cấp độ có mức khác nhau. Trung bình cô có thể kiếm hơn 10000 tệ.”
Chúc Ninh nghe một loạt các con số đến choáng váng, có tiền, thật sự là có tiền.
Nhưng với kinh nghiệm của cô mà nói, nơi nào giới thiệu lương trước rồi mới nói đến công việc, thì chắc chắn việc đó không dễ nhằn.
Chúc Ninh hỏi: “Xin hỏi công việc cụ thể là gì?”
Phòng Doanh ban nãy còn thao thao bất tuyệt như súng liên thanh, giờ bỗng nhiên dừng lại. Cô thu lại nụ cười, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn Chúc Ninh, Chúc Ninh bị cô cảm thấy có chút căng thẳng.
Nguy hiểm lắm sao? Phải đối phó với thứ gì vậy?
Phòng Doanh hạ giọng, vẻ mặt trầm trọng hỏi: “Cô Chúc, cô có sợ quái vật không?”
Hả? Chỉ thế thôi sao?
Chúc Ninh mở miệng, “…Tôi không sợ lắm.”
Thành thật mà nói, cô thấy nhiều rồi.